Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phạt Em Bằng Thân Thể
Quai hàm Bành Hạo Luân căng ra. Đôi tay anh ôm chặt cô. Anh không nâng đầu, nói với Cốc Y Lệ đang sửng sờ đứng bên cạnh: “Tôi mang cô ấy đi trước. Cô ở lại chơi vui vẻ đi! Có ai hỏi, thì giúp tôi bịa lý do”.
“Boss?” Cốc Y Lệ không kịp hỏi nhiều. Người đàn ông đã đi ra ngoài.
Cốc Y Lệ đứng tại chỗ ngẩn ra, khóe miệng không khỏi lại nổi lên nụ cười giễu cợt.
Làm sao bây giờ? Người đàn ông mà cô để ý thì tất cả lực chú ý của anh ta dường như đều đặt trên người cô gái khác. Cô không thể chen vào giữa hai người họ. Xem ra trận chiến này phải đánh rồi. Mặc dù tình huống rất bất lợi, nhưng đã là chuyện thì đều phải thử xem chứ. Cô vẫn tràn đầy tin tưởng vào bản thân mình.
Bành Hạo Luân không đưa Dương Hồng Hồng đang say khướt về nhà, mà trực tiếp đến quầy “Royal Rose” yêu cầu một gian phòng hai người xa hoa, sau đó mang cô vào trong phòng.
Kỳ thực trên người cô không có nhiều mùi rượu, chỉ có hương thơm ngọt ngào của hoa quả. Dù sao thì tửu lượng cô quá kém, không cần uống nhiều rượu cũng đủ khiến cô đầu váng mắt hoa.
Sau khi vào phòng, anh đặt cô lên trên chiếc giường lớn màu tuyết trắng. Chiếc lễ phục màu sẫm tôn lên làn da trắng nõn của cô. Anh ngồi ở bên cạnh nhìn cô. Lửa giận trong cơ thể dần dần bị dục hỏa thay thế. Anh vẫn đang tức giận, nhưng ánh mắt cuồn cuộn lửa đang dần trở nên sâu lắng, hơi thở nồng đậm.
“Y Lệ… A? Anh… Anh…” Dương Hồng Hồng cảm giác hình như mình đã ngủ một chút. Cô cố gắng căng mí mắt nặng nề ra. Người trước mắt lại không phải Y Lệ.
Cô nháy mắt mấy cái, rồi lại nháy mắt mấy cái nữa, nhận ra người đàn ông trước mắt. Cái mũi nhỏ thanh tú như chán ghét mà cau lại.
“Tránh ra! Bành Hạo Luân… anh, anh vứt em sang một bên, không cần em, em… em cũng không cần anh…”
“Khi nào thì anh không cần em?” Anh nhịn xuống tức giận mà hỏi.
Cô móp miệng lại, ánh mắt đầy nước. “Rõ ràng là anh muốn em làm bạn gái của anh, nhưng anh lại chạy đi nói chuyện phiếm với người khác, không thèm để ý tới em…”
“Anh không phải là không để ý tới em. Anh còn mời Y Lệ ở cùng em.”
“Anh đang tức giận!” Cô nhẹ nhàng nói, hai giọt nước mắt rỉ ra từ khóe mắt.
“Giận em…”
Trái tim Bành Hạo Luân co rút lại. Anh đưa tay xoa gò má nóng bừng của cô, lau đi nước mắt cô. “Xin hỏi, anh không nên tức giận sao?” Ánh mắt anh càng sâu hơn. “Rõ ràng là tửu lượng không tốt, vừa uống đã say, lại còn dám học người ta uống cocktail gì đó? Trả lại cho anh chính là uống thành cái dạng này! Không sợ lỡ ngày nào đó thật sự gặp phải người xấu, bị khiêng đi bán thì sao?”
“Làm sao có người xấu chứ? Anh, anh… Trên thế giới này anh là xấu nhất! Anh xấu nhất!” Cô lại la hét. Trong lòng đau xót nên hai mắt cũng nóng ran, chua xót theo. Nước mắt tuôn ra nhiều hơn.
“Ô ô ô… Tránh ra đi! Em chán ghét anh! Anh chỉ biết bắt nạt em, tránh ra đi…” Cô không ngừng khóc, hai gò má đều hồng lên. Bàn tay nhỏ bé vô lực mà đánh anh.
Cô bé say rượu trước mắt, khóc lóc rồi ầm ĩ. Anh vốn có thể quay đầu tránh đi không để ý tới, nhưng anh lại không thể. Bởi vì dáng vẻ cô khóc thật đáng yêu, giống như đang đùa giỡn với anh, làm nũng với anh. Điều đó làm trái tim anh càng nhảy càng nhanh, trong lồng ngực có gì đó đang lay động, rất muốn an ủi cô.
Từ yết hầu anh phát ra tiếng gầm gừ gần như thở dài. Anh tóm lấy cô và dùng miệng chặn lại. Đó là loại hôn mạnh mẽ, trừng phạt cô.
“Ưm…” Dương Hồng Hồng thình lình bị hôn sâu đến mức cả người cô mềm nhũn. Nhưng ngay sau đó, lồng ngực đàn ông lấn lên, đặt cô ở phía dưới. Một luồng điện hết sức căng thẳng. Hai người đều cảm nhận được lực rung động đó.
Miệng cô thật ngọt, có mùi thơm hỗn hợp của hoa quả. Anh khao khát được uống, nên càng hôn càng kịch liệt.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận