Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thử Đàn Ông Khác
“Em muốn, Hồng Hồng, em muốn anh, khát vọng anh, không phải sao?”
Bành Hạo Luân cười khẽ. Cái mũi cao, tuấn tú vô cùng thân thiết mà vuốt nhẹ làn da trần trụi, nóng bỏng của cô , rồi há miệng ngậm đầu vú của cô.
Hô hấp của cô lại rối loạn. Một hồi lâu cô mới thốt ra được âm thanh : “Giữa chúng ta chỉ có tình dục mà thôi! Cho dù em muốn anh, cũng là vì… kỹ xảo của anh cao siêu , làm cho em cảm thấy rất thoải mái, rất thỏa mãn…”
Cô lắp bắp tiếp tục nói : “Nhưng nói lại, em vẫn còn chưa có cơ hội so sánh anh cùng với người đàn ông khác. Nói không chừng… người đàn ông kế tiếp của em sẽ rất tốt.”
“Người đàn ông kế tiếp?” Bành Hạo Luân ngẩng đầu.
Dương Hồng Hồng bị vẻ mặt lúc này của anh doạ sợ , nhưng vẫn kiên trì nói : “Đúng vậy, người đàn ông kế tiếp.”
Anh nheo mắt lại , trực tiếp trừng cô. Ánh mắt tối tăm mà nguy hiểm.
Sau một lúc, đôi môi mỏng xinh đẹp của anh rốt cục cũng phun ra được : “Có ý gì?”
“Chính là… ý trên mặt chữ.”
“Em muốn tìm một người đàn ông khác nếm thử?” Ngữ khí của anh âm lãnh. “Khi anh còn đặt trên người em, phân thân của anh còn ở bên trong em, em lại nói với anh… Em muốn tìm người đàn ông khác so sánh với anh?”
Dương Hồng Hồng không biết vì sao lại xúc động muốn khóc. Tính tình tùy hứng như vậy sao?
Cô không biết.
Cô chỉ là cảm thấy… anh không chịu tỏ ra bất cứ điều gì , trừ dục vọng nguyên thủy nóng bỏng. Rốt cuộc anh còn có cảm giác gì với cô?
Cô nói như vậy, có lẽ là mang theo một chút ý hờn dỗi , muốn cho anh biết, cô không chỉ có anh. Anh có thể được những cô gái khác hoan nghênh, thì cô cũng có sức quyến rũ hấp dẫn các đàn ông chú ý.
“Anh, anh đứng lên đi! Em không cần anh nữa!” Cô bức mình nặn ra âm thanh.
Sắc mặt của Bành Hạo Luân trở nên thối đen. Hai tròng mắt cũng không nháy mà muốn ở trên mặt cô trừng ra hai lỗ thủng.
Vốn là những lời muốn nói với cô đều nghẹn ở yết hầu. Anh cắn răng dùng sức nuốt xuống. Lửa giận trong lòng điên cuồng đốt sạch.
Bỗng nhiên, anh đem cự vật của mình từ trong cơ thể cô rút ra. Sức lực thô lỗ làm cho cô nhịn không được mà run run một trận. Cô cố dùng sức cắn chặt răng mới có thể khắc chế tiếng rên rỉ.
Mấy phút đồng hồ trước, hạt giống tràn ngập sinh mệnh của anh mới tiến vào trong chỗ sâu ấm áp của cô. Cô lại trở mặt. Cô nói tính đi tìm đàn ông khác… Cô đang đùa anh sao?
Được! Vậy thì chơi! Xem cô có khả năng chơi thế nào!
Bành Hạo Luân với vẻ mặt bình tĩnh đứng lặng ở bên giường , không thèm quan tâm đến thân thể trần truồng.
Khóe miệng anh hơi hơi nhếch , mang theo sự đùa cợt làm lòng người lạnh ngắt. Anh nhún nhún vai rộng : “Nếu thật sự là em muốn, như vậy thì tùy em thôi! Em không muốn anh, anh cũng sẽ không làm con chó Nhật dán vào em. Em muốn tìm người đàn ông khác nếm thử, thì xin cứ tự nhiên! Dù sao giữa chúng ta chỉ có tình dục. Tình dục tốt đẹp nay cũng nên chấm dứt. Tuy rằng anh cảm thấy tiếc hận, nhưng anh sẽ chúc phúc cho em.”
Anh nhếch miệng cười hơi sâu , nhưng ý cười vẫn không tới hai mắt. Anh chậm rãi nhặt quần áo rơi rải rác mặc vào.
“Cứ như vậy đi .” Hai tay của anh cắm vào trong túi quần tây. Biểu tình lạnh lùng trở nên có chút cà lơ phất phơ : “Hồng Hồng, em và anh cứ như vậy đi.”
Ngay cả câu “gặp lại sau” anh cũng không nói , mà chỉ cười cười rồi xoay người rời đi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận