Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Cười Của Kẻ Dối Trá
Cô hướng về phía Cốc Y Lệ cười. Nụ cười tuy rằng hơi cương , nhưng cũng tốt hơn so với khóc đi?
Cô tuyệt đối không thể ở thời điểm này mà rơi nước mắt , thật sự quá khó chịu mà!
“Tôi ở chỗ này huấn luyện , nhưng hôm nay chương trình huấn luyện đã chấm dứt. Tuần sau tôi chắc chắn phải đến sân bay Đào Viên báo danh đi làm.”
Cô quyết định không cần hi vọng vào một cái liếc mắt của Bành Hạo Luân. Thêm một cái liếc mắt đều là đau. Cô thật sự không thể tiếp xúc với đôi mắt lạnh lùng của người đàn ông kia.
Cốc Y Lệ vô tình hay cố ý mà nhướng mi , hình như cũng nhận thấy không khí không được bình thường. Cô ấy cười càng xinh đẹp hơn , má lúm đồng tiền mê người nhúc nhích.
“Chấm dứt huấn luyện thật đáng để chúc mừng nha! Hồng Hồng không đi ăn đại tiệc sao? Đêm nay boss nói muốn mời tôi ăn thức ăn Pháp! Và nhà hàng Pháp cũng gần ngay đây, cho nên chúng tôi mới tới nơi này… Ha ha, lại nói Hồng Hồng và boss đều quen biết như vậy , muốn cùng đi hay không? Boss nhất định sẽ mời khách nha!”
Khuôn mặt của Dương Hồng Hồng đỏ bừng , vội vàng lắc đầu , lại nghe thấy Bành Hạo Luân thản nhiên lên tiếng.
“Y Lệ, không cần quấn quít lấy người ta. Nói không chừng cô ấy có hẹn. Nếu không thì cô ấy cũng sẽ không đứng ở cửa chờ. Cô mời cô ấy dùng cơm, cô ấy mới không có thời gian rỗi để ý đến cô.”
Hơi nóng vọt vào hốc mắt của Dương Hồng Hồng. Cô hơi cúi cần cổ , hai tay lặng lẽ nắm thành quyền nhỏ. Cô mất sức chín trâu hai hổ mới bức lui nước mắt thiếu chút nữa đã tràn ra.
“Hồng Hồng, cô chờ bạn trai à?” Cốc Y Lệ hỏi hơi có vẻ khoa trương , ánh mắt trừng thật to.
“Tôi… Tôi…” Dương Hồng Hồng hô hấp không xong.
Nói là không được liếc mắt nhìn người đàn ông kia, nhưng ý chí vẫn là đi ngược lại cô. Cô vừa nhấc đầu, và theo bản năng liếc về phía Bành Hạo Luân. Người sau vẫn không có biểu tình gì. Một đôi mắt kín đáo hình như cũng không mang cảm tình gì , khiến cô nhìn không rõ. Nháy mắt, tình cảm lại rời vào trong sương mù.
“Tôi không có…” Cô ngập ngừng , đột nhiên có một tiếng kèn chói tai làm cô tỉnh.
“Hồng Hồng –” Tiếng nói con trai sang sảng chợt vang lên, gọi cô.
Dương Hồng Hồng lấy lại tinh thần và theo tiếng nhìn lại. Học trưởng lái một chiếc xe hơi màu xanh kiểu mới nhất đứng ở ven đường , hơi hơi đè thấp thân hình. Vẻ mặt xin lỗi xuyên qua cửa kính xe nhìn về phía cô.
“Thực xin lỗi, anh đến muộn!” Học trưởng cười khổ. “Hồng Hồng lên xe trước đi! Chờ một chút em muốn phạt anh như thế nào, anh đều tùy em xử trí.”
Một chút tâm hư vinh không thể giải thích và một ý niệm muốn bảo vệ mình cùng lúc thúc dục. Dương Hồng Hồng cái gì cũng không muốn giải thích. Nếu người khác thật sự nghĩ cô có bạn trai, vậy thì có đi!
Có thể cô không cảm thấy khổ sở , bởi vì cô có một “Bạn trai” mới. Cô không muốn nói thêm cái gì nữa…
Cô vội vàng gật đầu với Cốc Y Lệ : “Người đón tôi đi ăn đại tiệc đến rồi. Tôi sẽ chúc mừng đêm nay thật vui , cũng chúc cô và boss của cô chơi vui vẻ.”
Ném lại lời nói , cô cầm lấy túi tiến vào bên trong xe học trưởng , không dám quay đầu liếc mắt một cái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận