Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nỗi Đau Hơn Cả Tát
Dương Hồng Hồng nhanh chóng cài chặt dây an toàn cho mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn tự nhiên chuyển về phía cửa kính xe. Vừa mới nhướng lông mày và lông mi lên, cô vẫn không thể tránh khỏi khi nhìn thoáng qua Cốc Y Lệ ngoài cửa sổ xe. Đương nhiên… cô cũng thấy Bành Hạo Luân.
Ánh mắt cô và anh chống lại nhau. Cách cửa kính xe thủy tinh, bốn mắt lẳng lặng đối diện. Ánh mắt của anh nhìn cô sâu không lường được, tối tăm, mờ mịt, làm cho người ta không đọc ra được bên trong giấu cái gì.
“Hồng Hồng, em có khỏe không? Không có chuyện gì chứ?” Học trưởng hoài nghi mà nhướng mày, vừa ghé mắt quan sát cô, vừa điều khiển tay lái.
“Ừ! Em khỏe mà, không có việc gì.” Áp chế tâm tình u ám, Dương Hồng Hồng kéo ra nụ cười hình cung, cố ý cười đến hai mắt cong cong, lanh lảnh nói: “Học trưởng, em đói muốn dẹp bụng rồi. Chúng ta đã lâu rồi không gặp, vậy mà anh cũng dám đến trễ, thật sự tội không thể tha. Đêm nay thế nào cũng phải bắt chẹt anh một bữa.”
Chiếc xe nhanh chóng rời đi, bỏ lại người đàn ông luôn có thể làm đảo loạn nỗi lòng của cô.
Đêm nay Dương Hồng Hồng rất vui vẻ. Học trưởng mang cô đến một nhà hàng nhỏ kiểu Ý trang trí vô cùng tinh xảo. Vị hôn thê của học trưởng đúng là chủ nhân của nhà hàng kiểu Ý này, tao nhã, xinh đẹp, cá tính lại vô cùng ôn hòa. Cô và hai vợ chồng họ cùng nhau ăn uống, nói chuyện, ăn một bữa tối vừa ngon lại ấm áp.
Tất cả đều rất tốt, không cần nghĩ nhiều, cô nói với chính mình như vậy. Cô đem lực chú ý đặt ở người và sự việc trước mắt, làm bộ như mình không bị một ai khác ảnh hưởng. Cô tự nhủ, chỉ cần kiên trì một chút là cô có thể tự thôi miên mình thành công.
Buổi tối hơn mười một giờ, một chiếc xe hơi chậm rãi tiến vào trong khu chung cư.
“Học trưởng, đến nhà em rồi.” Dương Hồng Hồng lại lần nữa mang giày cao gót. Chờ cho xe hoàn toàn ngừng lại, cô mang theo túi, đẩy cửa xe ra.
“Hồng Hồng, em thật sự không có việc gì chứ?”
“Học trưởng cảm thấy em sẽ có chuyện gì?” Cô đứng ở bên cạnh xe, khom người cười với người đàn ông trong xe và hỏi.
Người đàn ông ấy nhún nhún vai: “Anh thì cảm thấy không có việc gì, nhưng bà xã đại nhân tương lai của anh lén nói cho anh biết, cô ấy cảm thấy trong lòng em có việc. Trực giác của cô ấy luôn luôn siêu chuẩn.”
Dương Hồng Hồng hơi giật mình, rồi lập tức khôi phục lại ngữ điệu dí dỏm: “Cám ơn học trưởng thân ái đã quan tâm. Cho dù học muội có chuyện, cũng có thể dựa vào chính mình giải quyết dễ dàng. Nhưng thật ra thì học trưởng à, anh phải cẩn thận nhé!” Cô cố ý kéo dài âm cuối.
“Cẩn thận cái gì?”
“Ha ha! Học trưởng, trực giác của bà xã đại nhân tương lai siêu chuẩn, khẳng định chỉ cần hai ba lần là có thể đoán trúng anh đang suy nghĩ cái gì. Về sau nếu học trưởng xằng bậy ở bên ngoài, hừ hừ… xem anh lừa dối thế nào!”
“Anh mới không có làm chuyện có lỗi với vợ!” Học trưởng vội cãi.
Dương Hồng Hồng bật cười, biểu tình sáng sủa hơn rất nhiều, hai mắt chân thành tha thiết: “Học trưởng, đêm nay gặp mặt ăn cơm với vợ chồng anh rất vui vẻ, cám ơn anh. Học trưởng có thể tìm được một nửa tốt như vậy, em thấy vui thay anh. Đúng rồi, thiếp cưới của hai người nhớ gởi cho em nha! Ngày kết hôn em nhất định đến, cô dâu chụp hoa là của em, cũng đừng ai nghĩ đoạt từ em!”
“Em yên tâm, quả bom đỏ siêu cấp này bọn anh ai cũng có thể không nổ, nhưng Dương Hồng Hồng em không được trốn thoát. Cho dù trốn đến chân trời góc biển anh cũng sẽ nghĩ biện pháp nổ được em.”
Dương Hồng Hồng bị biểu tình khoa trương của học trưởng chọc cho cười to, cười đến khóe mắt cũng ướt.
Lại nói nhỏ vài câu, cô và học trưởng nói ngủ ngon với nhau, sau đó nhìn theo học trưởng lái xe rời đi, mới một mình chậm rãi đi vào hoa viên cao ốc.
Cô đi vào trong thang máy, ấn cái nút tầng lầu. Hai cánh cửa vừa muốn đóng, thì một bóng đen cao lớn đột nhiên tiến vào. Cô giật mình và giương mắt cứng lưỡi nói không nên lời, bởi vì người xông vào trong thang máy là Bành Hạo Luân.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận