Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trừng Phạt Ngu Ngốc
Sự im lặng của anh làm cho cô cảm thấy áp lực. Cô cắn cắn môi, miễn cưỡng nặn ra nói: “Mẹ em muốn em mang táo tới đây. Mẹ… mẹ bảo em gọt táo cho anh ăn.”
Nửa câu đầu là lời nói thật, nửa câu sau là dưới tình thế cấp bách mà cô nặn ra, cảm thấy như vậy mới có lý do tiếp tục ở bên cạnh anh.
Không đợi anh nói chuyện, cô tự mình đi tới phòng bếp. Vừa mới để mấy quả táo lên trên bàn, thì thấy nồi cháo cá trên lò vi ba, ước chừng còn sáu phần. Điều đó cho thấy anh cũng không có ăn nhiều lắm.
Người đàn ông đang nhìn cô. Tuy rằng cô đưa lưng về phía anh, nhưng cô vẫn cảm giác tầm mắt nóng bỏng kia.
Trong lòng thở dài, cô theo bản năng mà thẳng lưng, xoay người đối mặt với anh.
“Ăn ít như vậy, anh không đói bụng sao?”
“Em sẽ để ý sao?” Vẻ mặt của Bành Hạo Luân cười như không cười, giọng điệu miễn cưỡng.
Dương Hồng Hồng đỏ mặt, không muốn để ý tới câu hỏi của anh. Cô ra vẻ bình tĩnh hỏi lại: “Anh uống thuốc chưa? Ba em nói, muốn em nhìn anh uống thuốc.”
“Anh uống rồi.” Vẻ mặt của anh, lại nghe giọng điệu trả lời của anh, cô lập tức đoán ra được anh đang nói dối.
“Anh gạt người!” Cô xem thường mà nhăn chân mày lại.
Anh hơi nhướng lông mi, bả vai nhún nhún, bộ dáng ra vẻ “Đúng vậy, anh chính là gạt người, bằng không em muốn như thế nào?”.
Một cơn buồn bực khó hiểu đột nhiên dâng lên. Dương Hồng Hồng đi đến phòng khách, cầm lấy túi thuốc để ở trên sô pha, xác nhận là đơn thuốc hạ sốt cảm mạo của bệnh viện. Sau khi xác nhận phương thức dùng thuốc, cô ngẩng đầu trừng anh, có chút hung dữ mà hỏi: “Trong nhà có nhiệt kế không?”
Bành Hạo Luân trong lúc nhất thời bị biểu tình tức giận của cô mê hoặc. Ánh mắt của cô sáng rực, rất có sức sống. Hai gò má của Hồng Hồng giống hoa hồng nở rộ, đường cong cằm hơi bạnh thật mê người, giống như cố chấp muốn bảo vệ gì đó.
Yết hầu của anh co rút nhanh. Môi mỏng giật giật, nhưng lại ngoan ngoãn trả lời: “Có một cái nhiệt kế.”
“Đặt ở đâu?”
Dương Hồng Hồng theo lời anh nói tìm được một hộp cấp cứu gia đình, ở bên trong tìm được nhiệt kế. Cô kiểm tra một chút, sau đó đi tới trước mặt anh.
“Sốt của anh đã lui rồi, anh…” Bành Hạo Luân nhướng đỉnh lông mày.
Cô từ chối nghe anh nói, cầm nhiệt kế trong tay trực tiếp nhắm ngay một bên tai của anh cắm vào. Sau đó nhiệt kế phát ra hai tiếng “Leng keng”, lập tức liền đo ra nhiệt độ cơ thể của anh.
Cô quan sát trị số hiện ra trên màn ảnh nhỏ của nhiệt kế, vẫn còn hơi cao.
“Trên túi thuốc có ghi thêm một thực đơn, nếu phát sốt thì phải uống thêm một viên thuốc màu đỏ, không phát sốt thì uống một bọc nhỏ thuốc cảm mạo là được.” Cô lấy thuốc để cho anh uống ra, đổ một ly nước ấm rồi đặt lên bàn.
Bành Hạo Luân đột nhiên có chút tức giận. Anh chán ghét mà liếc thuốc này một cái. Hầu kết liền nhúc nhích lên xuống.
“Anh không muốn ăn.” Thanh âm của anh căng thẳng.
“Anh đang sinh bệnh, anh phải uống thuốc.” Dương Hồng Hồng làm căng với anh.
“Em cần gì quản anh?” Ánh mắt anh trở nên sắc bén. “Trở về nhà em đi, chuyện của anh không cần em quản.”
Trong lòng của Dương Hồng Hồng thật đau. Ánh mắt bắt đầu cảm thấy ẩm ướt. Cô vừa không muốn rơi lệ ở trước mặt anh vừa không chịu thua kém.
Cô cắn môi thật mạnh, ra sức nhịn xuống tâm tư vô cùng dao động, thử ổn định thanh âm: “Anh uống thuốc đi.”
“Chết tiệt! Dương Hồng Hồng, rốt cuộc em muốn anh làm thế nào?” Quai hàm của anh co lại, rồi dùng sức đấm vào vách tường. Ánh mắt lợi hại như báo săn nhìn chằm chằm con mồi.
“Anh… anh uống thuốc xong, thì em sẽ đi về.” Mặt cô ửng hồng. Cánh môi hoa như có như không nhẹ nhàng run run. Trái tim của Bành Hạo Luân bỗng dưng bị kéo căng.
Anh mấp máy môi mỏng, có chút ác liệt mà muốn thử cô. Anh gật đầu rồi cố ý yêu cầu: “Như vậy, theo anh lên giường.”
Dương Hồng Hồng sửng sốt: “Cái gì?”
“Theo anh lên giường, anh sẽ uống thuốc.” Anh vểnh môi châm biếm: “Em chịu không?”
Làm như thế nào mới có thể loại bỏ anh ở trong đầu? Dương Hồng Hồng đã muốn biết đáp án… cô chỉ sợ cả đời cũng làm không được. Bành Hạo Luân xâm nhập vào cuộc sống của cô. Giữa hai người liên quan càng ngày càng sâu. Cô vốn tưởng rằng đối với anh chỉ có dục vọng trên thân thể. Chỉ cần tìm được một đối tượng khác, để cho cô có thể nói chuyện yêu đương, thì cô có thể dễ dàng quên mất anh…

Bình luận (0)

Để lại bình luận