Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Khát Vọng Thầm Kín Bùng Cháy
Kết quả thì ra không phải như vậy, nàng đã có câu trả lời từ sâu thẳm con tim mình. Dương Hồng Hồng tự nhủ, mình chỉ sợ rằng cả đời này cũng không thể làm được chuyện quên anh.
Bành Hạo Luân đã xâm nhập vào cuộc sống của nàng, sợi dây liên kết giữa hai người càng lúc càng sâu đậm. Nàng vốn nghĩ, tình cảm với anh chỉ là dục vọng thể xác, chỉ cần tìm một đối tượng khác để có thể nếm trải tình yêu đích thực, nàng sẽ dễ dàng quên đi người đàn ông này.
Nhưng, không, mọi thứ không hề diễn ra theo lẽ thường tình đó. Nàng đã nói không cần anh, nhưng khi đoạn tuyệt quan hệ với anh, tim nàng lại đau đớn đến vậy.
Nếu thành thật đối diện với chính mình, nàng sẽ nhận ra rằng, nàng khao khát vòng ôm của anh biết bao , nhớ những nụ hôn nóng rực, mãnh liệt của anh , nhớ hơi thở và ánh mắt vô cùng cưng chiều mà anh dành cho nàng. Nàng nhớ anh… nhớ anh rất nhiều…
Dương Hồng Hồng không nói một lời, nhưng thân thể nàng đã tự động di chuyển về phía anh, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
“Em… ưm!” Bành Hạo Luân nhướng mày, đôi mắt ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ.
Anh chưa kịp cất lời, Dương Hồng Hồng đã nhẹ nhàng nhón gót, kéo đầu anh cúi xuống, chủ động dâng tặng bờ môi nhỏ nhắn, mềm mại của mình. Một cảm giác tê dại lan tỏa trong khoang miệng, hơi thở anh lập tức trở nên nặng nề. Anh hé môi, nuốt lấy chiếc lưỡi mềm mại đang rụt rè tiến đến của nàng.
Hai tay anh tự nhiên ôm lấy nàng, siết chặt dần, như muốn vùi nàng vào sâu trong cơ thể mình. Nụ hôn sâu, triền miên này là lúc anh ngang tàng nếm trọn vị ngọt ngào của nàng. Họ hôn nhau đến mức cả hai thân thể đều nóng ran, như sắp bốc cháy.
Qua một hồi lâu, Dương Hồng Hồng uốn éo trong vòng tay Bành Hạo Luân, thở dốc vì thiếu dưỡng khí. Khuôn mặt nàng đỏ bừng, tựa cằm lên cổ anh, cả thân thể mềm mại như không còn xương, mặc anh ôm ấp.
Bành Hạo Luân cũng không còn giữ được vẻ bình tĩnh nữa, hơi thở anh còn nặng nề hơn cả nàng , nhiệt độ cơ thể cũng tăng cao đến đáng sợ.
Anh nâng cằm nàng lên, nhìn thẳng vào đôi mắt mờ sương, giọng điệu có chút ảo não: “Chúng ta không nên hôn môi, em sẽ bị anh lây bệnh mất”.
Đáp lại lời anh, lại là một nụ hôn nồng cháy khác. Dương Hồng Hồng chủ động tấn công, chiếc lưỡi bướng bỉnh lướt vào giữa hàm răng anh.
Trong cổ họng Bành Hạo Luân phát ra tiếng rên trầm thấp, sự chủ động của nàng quả thực đang bức anh đến điên cuồng! Anh vội vàng ôm lấy nàng, mang nàng tiến thẳng vào phòng ngủ.
Dương Hồng Hồng bị Bành Hạo Luân đặt lên chiếc giường lớn, sau đó anh lùi lại đứng bên cạnh giường, đôi mắt vẫn dán chặt vào nàng. Anh bắt đầu màn thoát y trước mắt nàng, cởi từng món đồ trên người, tùy ý ném xuống thảm trải sàn.
Dương Hồng Hồng không thể rời mắt, thực chất nàng cũng không muốn rời. Thân hình Bành Hạo Luân quá đẹp, đẹp đến mức khiến người ta chảy nước miếng. Nàng nhìn mà tim đập nhanh hơn, một dòng nhiệt nóng rực, quen thuộc kỳ lạ cuộn chảy trong bụng. Nhìn anh trần trụi như vậy, hai chân nàng như nhũn ra, cảm thấy mình quá đỗi phụ nữ trước mặt anh, chỉ muốn hoàn toàn phục tùng.
Cuối cùng, món đồ cuối cùng cũng được cởi bỏ. Khi chiếc quần lót trắng của phái mạnh bị kéo xuống, Dương Hồng Hồng không khỏi phát ra một tiếng thở nhẹ, bàn tay nhỏ bé theo bản năng ôm chặt cổ họng mình, đôi mắt trợn tròn.
Bành Hạo Luân đứng thẳng trước mặt nàng, trần trụi, thoải mái không chút che giấu. Cơ bắp toàn thân anh cường tráng, căng cứng. Cự vật nam tính đã hoàn toàn cương cứng, phấn khích ngẩng cao đầu hướng về phía rốn. Dưới lớp da mỏng là hai viên ngọc hành căng đầy, nhăn nheo, hồng hào, tràn đầy sức sống. Cảm giác xôn xao trong cơ thể nàng càng lúc càng nghiêm trọng, khuôn mặt nàng đỏ bừng.
“Em vẫn còn kịp trốn đấy, cục cưng à”. Giọng anh khàn khàn, ít giống giọng anh thường ngày. “Hồng Hồng, đây là cơ hội cuối cùng của em. Nếu em không trốn, sau này sẽ không thoát được nữa đâu”.
Nàng nghe ra ý tứ trong lời nói của anh – anh đang nói, nếu lần này nàng lại lên giường cùng anh, anh sẽ không cho phép nàng rời đi nữa. Sau này, anh nhất định sẽ quấn lấy nàng, hai người sẽ trở lại những tháng ngày dây dưa cuồng nhiệt như trước.
Nhưng, đó chính xác là điều nàng khao khát, chẳng phải sao? Nàng nhớ tất cả mọi thứ thuộc về anh…
Lấy hết dũng khí, nàng quỳ gối trên giường, sau đó bắt đầu màn thoát y của chính mình. Tựa như anh, nàng cũng cởi bỏ từng món quần áo. Cởi chiếc áo ngực ren, rồi đến chiếc quần lót ren. Nàng và anh trần trụi đối diện nhau. Đỉnh ngực vì hưng phấn mà đỏ sẫm, vểnh cao, chờ đợi bờ môi của người đàn ông hôn lên.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận