Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ghen Tuông Đốt Cháy Lý Trí
Cốc Y Lệ cười duyên, “Không có tâm tình cũng phải thảo luận. Trường hợp này khách hàng theo rất sát, boss đâu phải không biết. Ba ngày nữa sẽ làm dự án với họ rồi, không thảo luận không được đâu”.
Ha ha ha, thật thoải mái! Thứ cô ta không chiếm được, cũng không muốn người khác dễ dàng có được.
Bên kia, Bành Hạo Luân đang cố gắng kiềm chế cơn giận. Hiện tại là giờ làm việc, anh không muốn tâm tình ảnh hưởng đến công việc. Nhưng chuyện lại liên quan đến Dương Hồng Hồng, hơn nữa cô vẫn không nghe điện thoại của anh, khiến lòng anh càng lúc càng bất ổn.
Đáng giận! Tại sao cô không nghe điện thoại của anh? Đáng giận! Đáng giận!
Cô đang giận anh phải không? Có phải cô hiểu lầm chuyện gì không?
Bành Hạo Luân chưa bao giờ biết, có một ngày mình sẽ hành động như một kẻ “Đoạt mệnh liên hoàn call”.
Dương Hồng Hồng vẫn không nghe điện thoại anh. Tiếng chuông di động cứ vang mãi, cuối cùng luôn chuyển vào hộp thư thoại. Mặc dù sau đó anh đã cố gắng kiềm chế tính khí để thảo luận xong chuyện công việc với Cốc Y Lệ, nhưng tiếp tục gọi cho Dương Hồng Hồng, vẫn không nhận được bất kỳ hồi âm nào.
Cuối cùng thật sự không còn cách nào, anh giả bộ như không có việc gì gọi điện thoại đến nhà họ Dương. Anh khéo léo hỏi thăm, mới biết được từ miệng mẹ Dương Lâm Hương Quân rằng, Dương Hồng Hồng có gọi điện về nhà báo, nói tối nay sẽ cùng đồng sự lên núi uống trà, đi chơi đến trễ mới về.
Đồng sự?! Trong đầu anh lập tức liên tưởng đến người đàn ông trước kia đi đón cô tan tầm. Anh nhớ rõ đối phương là đồng sự cùng khóa của cô, mà người ta nói “tình cảm cách mạng” làm nền tảng, tình cảm đồng nghiệp là dễ bồi dưỡng nhất.
Đáng ghét! Anh lo lắng không chỉ có nam đồng sự của cô, mà còn có người đàn ông ngày đó lái xe đi đón cô tan tầm. Lúc ấy cô chủ động lên xe người ta, dường như có quen biết với đối phương. Anh vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để hỏi cô về người đàn ông ngày đó.
Càng nghĩ càng buồn, buồn đến mức không có tâm trạng làm việc. Anh miễn cưỡng nâng cao tinh thần xử lý xong hai văn kiện khẩn cấp, những chuyện khác thì vứt sang một bên. Anh lái xe đi dạo không mục đích trong khu vực thành phố. Đã qua giờ bữa tối, nhưng anh cũng không đói bụng, trong lòng như bị một tảng đá lớn đè nặng.
Cuối cùng anh lái xe trở về chỗ ở. Anh không lên lầu, mà đi đến hoa viên trong tòa nhà, ngồi ở chỗ âm u, đốt một điếu thuốc, lẳng lặng hút. Anh không rõ mình đã ngồi bao lâu, gần như sắp hút hết cả gói thuốc.
Kỳ thật anh không thường hút thuốc, nhưng gần đây mấy lần nghiện thuốc lá đều là vì Dương Hồng Hồng. Cười khổ sở, anh cúi đầu hơi nheo mắt lại, đang định hút một hơi thuốc kẹp giữa tay sâu hơn, thì đột nhiên một bóng đen mảnh mai đi tới trước mặt.
Anh thoáng ngẩn ra, chậm rãi ngẩng mặt lên.
“Anh thật sự là… Không có thuốc nào cứu được!”
Dương Hồng Hồng trừng mắt nhìn đầu mẩu thuốc lá đầy đất, hai má phồng lên, quả thực không thể tin được. “Hút thuốc ô nhiễm không khí còn chưa nói, lại còn xả rác bừa bãi. Em có thể tố giác anh với ban quản lý hộ gia đình đấy!”
Bành Hạo Luân không ngờ cô lại xuất hiện bằng cách này. Anh theo bản năng chờ ở đây để “bắt người”, mà cô lại phát hiện anh trước, hơn nữa còn trực tiếp “giết” đến trước mặt anh. Đôi mắt anh không chớp, nhìn cô chăm chú.
Dương Hồng Hồng thấy anh không nói gì, vẻ mặt ngẩn ngơ, không khỏi có chút nghi hoặc. Giọng cô theo đó dịu lại một chút.
“Này! Sao vậy? Anh không sao chứ? Anh… A!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận