Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giải Tỏa Nóng Bỏng
Cô thở nhẹ một tiếng, bởi vì anh đột nhiên ném điếu thuốc còn thừa, đứng lên ôm chặt nàng. Lực ôm của anh rất mạnh, gần như muốn nhấc bổng nàng lên, giống như đã xa cách hàng trăm năm, tìm kiếm mãi, cuối cùng cũng tìm được nàng vậy.
“Bành Hạo Luân, anh…” Dương Hồng Hồng khẽ thở dài.
Nàng vốn đang giận anh. Giận suốt cả buổi chiều đến cả đêm, di động hiện lên cuộc gọi của anh, nàng cũng không muốn để ý.
Tối nay đi chơi cùng nhóm đồng sự, nàng vốn nghĩ có thể tạm thời quên đi mọi suy nghĩ, thả lỏng một chút, nhưng kết quả không như ý. Nàng cùng nhóm đồng sự ăn cơm, lại nhớ tới anh đã ăn cơm chưa. Nàng cùng nhóm đồng sự uống trà nói chuyện phiếm, lại nhớ tới anh hôm nay có uống nhiều cà phê không. Nàng gặp nhóm tình nhân lên núi du ngoạn, lại nghĩ không biết ngày nào đó nàng mới có thể cùng anh đi ra ngoài du ngoạn, với thân phận tình nhân…
Vừa rồi nhóm đồng sự lái xe đưa nàng về. Khi nàng đi ngang qua trung đình, đầu tiên là ngửi thấy mùi thuốc lá. Khoảnh khắc đó, nàng nhớ lại chuyện lần trước anh xông vào thang máy. Tim nàng chấn động. Nàng nhìn quanh cả trung đình, rồi tìm thấy bóng dáng cô độc giấu ở chỗ âm u.
Không hiểu vì sao, vừa thấy vẻ u ám trên vầng trán anh, tim nàng liền mềm nhũn, ngực nhói đau, lại có chút muốn khóc. Hiện tại được anh dùng sức ôm chặt, nỗi buồn bực trong lòng cũng tan đi phần lớn.
“Hồng Hồng…” Cuối cùng anh cũng thốt ra, giọng điệu căng thẳng, có thể do hút quá nhiều thuốc, cũng có thể vì tâm trạng kích động.
“Anh, anh làm sao vậy? Buông em ra trước đi!” Dương Hồng Hồng nhẹ nhàng đẩy vai anh, nhưng anh bất động như núi.
Kính nhờ! Rốt cuộc là tình huống gì đây?
“Bành Hạo Luân, có người đang nhìn, anh, anh đừng…” Vừa vặn có hộ gia đình khác trở về, đi qua trung đình, không khỏi lén lút nhìn trộm hai người dính vào nhau. Nàng xấu hổ vô cùng, nhưng người đàn ông trước mặt kiên quyết không buông tay. Nàng không muốn so sức lực với anh, vì nhất định sẽ thất bại. Cho nên nàng không chống cự nhiều, chỉ lặng lẽ thở dài, tùy ý anh ôm.
Một lát sau, Bành Hạo Luân dường như đã lấy lại bình tĩnh, kéo nàng bước đi. Nàng cũng không hỏi nhiều, chỉ bước theo chân anh. Bàn tay to thô ráp, mạnh mẽ của anh vững vàng nắm lấy nàng như cây cỏ mềm mại, dắt nàng tiến vào thang máy, rồi trở về chỗ ở lầu năm của anh.
Vừa vào cửa, nàng còn chưa kịp cởi giày, cả người đã bị anh đặt lên cánh cửa. Nụ hôn nồng nhiệt, điên cuồng lập tức áp chế nàng. Anh vội vàng và nhiệt tình hơn bao giờ hết. Từng cái chạm đều như châm một trận hỏa trên người nàng. Nàng bị công kích đến không còn sức chống đỡ, suy nghĩ trở nên hỗn loạn không chịu nổi, nhưng thân thể lại vô cùng thành thật đáp lại anh.
Hơi thở của nàng và anh hòa quyện vào nhau, dục tình lập tức bùng cháy. Nàng cũng vội vàng kéo quần áo anh ra, nhiệt tình hôn lại anh, nếm được mùi nicotin nhàn nhạt trong miệng anh.
Khát vọng muốn quấn lấy nhau đến quá nhanh, không ai có thể ngăn cản. Họ từ cửa trước quấn lấy nhau đến phòng khách, sau đó cùng ngã xuống tấm thảm trên sàn. Dương Hồng Hồng tóc dài tán loạn, da thịt nóng lên, cơ thể ướt át chờ mong được lấp đầy. Mười ngón tay nàng loạn xạ vuốt mái tóc đen dày đặc của anh, lưng và eo không ngừng đẩy về phía anh.
Khoảnh khắc kết hợp đến thật nhanh. Bành Hạo Luân phát ra một tiếng gầm nhẹ, thẳng lưng tấn công, toàn bộ tiến vào chỗ sâu của nàng. Dương Hồng Hồng nhíu mày kêu nhỏ, không phải vì đau đớn, mà là vách trong non mịn giữa hai chân đã bị kích thích ngay lập tức, làm cho thân thể nàng không nhịn được mà run rẩy.
“Hạo Luân, chậm một chút… Quá nhanh…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận