Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ái Dục Nổ Tung
Cô cảm giác được người đàn ông giảm tốc độ, nhưng dường như anh hoàn toàn không có khả năng chậm lại, bởi vì nàng cũng vội vàng đáp lại mọi thứ anh muốn.
Nàng làm theo động tác của anh, rên rỉ theo hơi thở dồn dập của anh. Nàng và anh hòa làm một thể, dùng tư thế thân mật nhất biến thành cặp song sinh kết hợp. Dục vọng của anh trực tiếp truyền vào lòng nàng, khiến nàng tùy theo vũ điệu, cùng anh ngã vào ái dục đầy màu sắc.
Cao trào đến vừa nhanh lại mãnh liệt. Họ ôm chặt lấy nhau, vô số màu sắc rực rỡ nổ tung thành từng mảnh nhỏ. Dịch ấm ướt đục tiết ra, nhiệt tình bắn nhanh, khiến thân hình trải qua từng đợt co giật, thần trí bị hút ra ngoài.
Dường như qua một hồi lâu, Dương Hồng Hồng cảm giác mình bị bế ngang. Cô lười biếng mở đôi mắt, thấy Bành Hạo Luân ôm cô dùng vai đẩy cửa phòng ngủ, đặt cô lên chiếc giường lớn, sau đó đứng dậy cởi bỏ quần áo còn sót lại trên người.
Anh bước lên giường, giúp nàng cởi chiếc áo đã bị xé đến thắt lưng, cùng với tất chân và quần lót đã bị xé rách, khiến hai người đều trần trụi. Anh lại nằm xuống ôm nàng vào lòng lần nữa, không nói một lời, nhưng trong cơn hỗn loạn, nàng vẫn cảm nhận được anh không ngừng hôn lên nàng một cách cẩn thận.
Nghỉ ngơi trong chốc lát, ý thức nàng dần thanh tỉnh. Nàng cảm giác người đàn ông ôm nàng vẫn chưa đi vào giấc ngủ, bởi vì lòng bàn tay nóng hừng hực của anh vẫn đang chậm rãi vuốt ve trên tấm lưng trần của nàng.
Nàng bật ra một tiếng thở dài, nhớ lại những chuyện liên tiếp xảy ra hôm nay, không nhịn được mà hỏi: “Anh gọi điện thoại cho em nhiều như vậy, muốn nói cho em biết chuyện gì sao?”
Nghe được câu hỏi tinh tế của nàng, Bành Hạo Luân hình như hơi chấn động. Anh dùng ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng giữ cằm nàng, nhìn đôi mắt xinh đẹp còn vương hơi sương sau hoan ái. Vẻ mặt anh chuyên chú, môi mỏng giật giật, nhưng vẫn không tìm lại được giọng nói của mình.
Dương Hồng Hồng cắn môi dưới, khuôn mặt đỏ hồng, lấy hết dũng khí nói ra: “Hôm nay khi ở văn phòng sân bay, em đột nhiên rất muốn gọi điện thoại cho anh… Muốn nói chuyện với anh, bất cứ cái gì cũng được, chỉ cần có thể nghe được giọng anh, em… sẽ rất vui vẻ”.
Mặt nàng đỏ hơn, biểu cảm có chút thiếu tự nhiên, nhưng rất đáng yêu. “Em lợi dụng mười phút trước khi đi làm gọi điện cho anh, nhưng không phải anh nghe, là Y Lệ tiếp… Bành Hạo Luân, em nghĩ… em cảm thấy… Y Lệ hẳn là rất thích anh. Chị ấy có tình cảm với anh. Em muốn hỏi, có phải anh cũng có tình cảm với chị ấy không? Có phải anh quyết định ở cùng một chỗ với chị ấy không?”
Lời của nàng làm cho vẻ mặt anh càng lúc càng chuyên chú. Sau khi câu hỏi cuối cùng được thốt ra, ánh mắt anh trong nháy mắt trợn to, sau đó lông mi đè xuống, hai mắt híp lại, tia sáng sắc bén lén lút lóe ra ở đáy mắt.
Dương Hồng Hồng bị anh nhìn chằm chằm nên lưng có chút run rẩy. Nàng cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười lại có chút đáng thương. “Em không nghe điện thoại của anh, một là vì phải bắt đầu làm việc, hai là vì… trong lòng em thực không thoải mái”.
Nàng nở nụ cười ngắn ngủi, đôi mắt có tầng hơi nước. “Tối nay một đám đồng sự rủ nhau đi chơi, em liền đi theo họ, nhưng cả buổi tối em đều tâm thần không yên, vẫn nghĩ chuyện giữa anh và em không thể kéo dài như vậy, em muốn nói rõ với anh…”
“Anh không chia tay!”
Người đàn ông gầm nhẹ mang theo uy hiếp.
“A?”
Dương Hồng Hồng ngẩn ra, cảm giác bàn tay to của anh co rút lại, cái ôm cũng có lực hơn.
“Dương Hồng Hồng,” Anh gọi cả họ tên nàng, ánh mắt thật dã man. “Nếu em giống lần trước muốn đẩy anh ra, anh tuyệt đối sẽ không đồng ý, em đừng có nghĩ! Anh không chia tay!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận