Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Tội Giữa Cơn Bão Tình
“Em, em không có ý đó…” Nàng cũng không phải muốn chia tay, nàng chỉ tính cùng anh ngả bài, nói ra hết mọi chuyện, nên như thế nào thì như thế đó, luôn né tránh sẽ không có tiến triển.
Thanh âm của Bành Hạo Luân át đi giọng ấp úng của nàng, giọng điệu anh tuy có vẻ luống cuống nhưng lại nói rõ ràng từng lời: “Y Lệ có thể là có tình cảm với anh, nhưng anh không có cái loại cảm giác đó với cô ta… Anh nói, đương nhiên anh thích cô ta, nhưng chỉ ở mức quan hệ bạn bè, bởi vì cô ta là một đối tác làm việc rất tốt, một nhà thiết kế chuyên nghiệp, có tài hoa, có chính kiến. Từ trước đến nay anh chưa bao giờ xem cô ta như đối tượng kết giao. Anh và Y Lệ là bạn bè, cũng là đối tác công việc, nhưng tuyệt đối không có khả năng trở thành tình nhân, em không hiểu sao?”
Dương Hồng Hồng ngây ngốc nhìn anh, hồi lâu sau mới ngập ngừng hỏi: “Tại sao em phải biết điều đó? Hơn nữa, anh nói anh không chia tay, nhưng chúng ta lại chưa từng kết giao, cũng không phải quan hệ người yêu, nếu đã như vậy, tại sao lại nhắc đến từ ‘chia tay’?”
“Dương Hồng Hồng!” Thanh âm của anh như bật ra từ kẽ răng, như thể bị tức giận không nhẹ.
Dương Hồng Hồng đỏ bừng mặt, cắn chặt cánh môi, quật cường nhưng lại có vẻ yếu ớt. Bành Hạo Luân vừa thấy bộ dạng này của nàng, hai loại cảm xúc tức giận và thương tiếc cùng dâng lên trong tim.
Anh giam cầm nàng dưới thân mình, hơi thở nóng rực phả lên gò má mềm mại của nàng, khàn khàn phun ra từng chữ một: “Chúng ta không phải người yêu sao? Chúng ta không đang hẹn hò sao? Em còn dám hoài nghi! Anh chưa bao giờ để cho ai đùa giỡn, xoay vòng mình như vậy. Chỉ có em mới có bản lĩnh này. Nếu chúng ta không phải người yêu, chẳng lẽ chỉ là để thỏa mãn nhu cầu sinh lý lẫn nhau nên mới gần gũi sao? Em hy vọng là như thế này ư?”
Câu hỏi cuối cùng, biểu cảm của anh nghiêm khắc, tràn ngập ý cảnh cáo kín đáo, như thể chỉ cần nàng dám can đảm nói “đúng”, anh thật sự sẽ tức giận đến mức vặn gãy cổ nàng.
Lệ quang trong mắt Dương Hồng Hồng lóe ra, nàng không muốn khóc, nhưng lại không thể kìm được. Nàng hít hít cái mũi, rồi liều mạng lắc đầu, vừa khóc vừa nói: “Anh lại không có theo đuổi em, chúng ta… Chúng ta cũng chỉ là đột nhiên ở cùng một chỗ, trên giường luôn vì nhau mang đến khoái lạc… Anh không hề đề cập gì đến chuyện tình cảm. Em làm sao biết… Chúng ta rốt cuộc có tính là một đôi tình nhân hay không?”
“Hồng Hồng à…” Anh đau lòng gọi khẽ, bàn tay to ôm lấy khuôn mặt đẫm nước mắt của nàng, in xuống vô số nụ hôn, nếm được vị mặn chát của nước mắt, làm lồng ngực anh co lại.
“Hồng Hồng ngốc, anh là đang theo đuổi em mà, anh…” Anh thở dài, khuôn mặt tuấn tú cũng ửng đỏ. “Được rồi, anh thừa nhận, kinh nghiệm theo đuổi con gái của anh thực sự rất nghèo nàn. Anh nghĩ em thích như vậy”.
“Thích loại nào?” Nàng chớp hàng mi ẩm ướt, hơi được nụ hôn của anh trấn an.
Anh hạ giọng, bên tai nàng nhẹ nhàng thở ra lời nói mê người: “Thích quan hệ nhục dục một chút, thích làm cho thân thể đối phương quen với sự ôm ấp và âu yếm trước, sau đó bồi dưỡng ra sự ăn ý mà người bên ngoài không thể thay thế được”.
Anh thở ra hơi ấm âu yếm nàng, toàn thân nàng ửng hồng, luồng nhiệt trong cơ thể kích động, gần như phát ra tiếng rên rỉ.
“Em mới không có…” Nàng yếu ớt biện hộ.
“Phải không?” Bành Hạo Luân mỉm cười, không tiến thêm một bước vạch trần lời nói dối của nàng, chỉ là nghiêng đầu, làm cho môi hai người đè lên nhau. Nàng toàn tâm toàn ý đáp lại, ngoan ngoãn vì anh mà mở đôi môi hoa hồng, cùng anh trao đổi một nụ hôn nồng nhiệt, sâu dài.
“Đừng khóc, Hồng Hồng, đừng khóc.” Anh khàn giọng thở dài, quyết định nói hết mọi chuyện. “Còn nhớ rõ trước đó chúng ta cãi vã không vui, em nói em muốn tìm người đàn ông khác thử yêu đương một lần không?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận