Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Khát Vọng Chiếm Hữu Tột Cùng
“Ừ!” Cô hơi thở dốc, gật gật đầu.
Anh vuốt mái tóc dài của cô, “Khi đó kỳ thật anh đang định nói với em, hy vọng làm rõ quan hệ giữa anh và em. Anh hy vọng có thể chính thức cùng em kết giao. Đương nhiên, một khi chuyện kết giao công khai, ba mẹ anh cùng ba mẹ Dương khẳng định sẽ biết, anh chính là muốn cho bọn họ đều biết… Nhưng mà lần đó em lại ra tay trước, em nói muốn chấm dứt chuyện giữa hai chúng ta, còn muốn tìm người đàn ông khác yêu đương, ai! Lần đó quả thực anh giận điên rồi, em sẽ không biết anh giận thế nào đâu.”
Trái tim của Dương Hồng Hồng đập loạn thùng thùng, hô hấp trở nên dồn dập. Nàng cố thử vài lần mới thốt ra thanh âm: “Khi đó em… trong lòng em cũng rất khổ sở, có hoang mang, có khó chịu, không biết nên làm cái gì bây giờ… em nghĩ chỉ cần buông tha anh, sau đó đi tìm một người khác bắt đầu lại, mọi chuyện sẽ trở về bình thường, nhưng mà không có cách nào… em không có cách nào…”
“Hồng Hồng, anh thích cái sự ‘không có cách nào’ của em.”
Yết hầu của Bành Hạo Luân như nghẹn lại, nuốt thế nào cũng không loại bỏ được cảm giác căng thẳng kia. Anh lại thở dài, cam chịu số phận mà mỉm cười.
“Ô…” Cô khóc thành tiếng, giơ tay trắng hồng lên nhẹ nhàng đánh bờ vai của anh: “Anh thật đáng ghét, luôn bắt nạt người ta. Em từng nghĩ em rất chán ghét anh…”
“Không có! Sẽ không…” Anh vội vàng cãi lại. “Tuyệt đối sẽ không! Anh sao có thể chán ghét em? Hồng Hồng, anh đang đợi em lớn lên mà! Anh thích nhìn em, cũng luôn nhìn em… Đêm nay em không nghe điện thoại của anh, anh thật đau lòng.”
“Anh nào có yếu ớt như vậy?”
“Có.” Anh dùng sức gật đầu, vẻ mặt thật tình. “Đàn ông bọn anh tự tôn cùng tình cảm đều rất yếu đuối, động một chút là sẽ bị thương. Em muốn làm tổn thương anh kỳ thật rất đơn giản.”
Dương Hồng Hồng yên lặng, cẩn thận tìm kiếm khuôn mặt anh, trong lòng tràn ra tình cảm mềm mại lại quen thuộc. “Em không nghĩ phải thương tổn anh…”
“Thật vậy sao?” Ánh mắt trong suốt của anh xúc động.
“Đương nhiên là thật.”
“Vậy hôn anh.” Anh thấp giọng ra lệnh.
Dương Hồng Hồng nhẹ nhàng run lên, bị tia sáng trong mắt anh hấp dẫn thật sâu, một sự mê muội không thể dời tầm mắt.
“Hôn anh, Hồng Hồng.” Lần này trong lời nói hình như có chứa ý khẩn cầu.
Tim cô bị đánh động, ngay cả linh hồn cũng bị dẫn dụ!
Cô thoáng động người hôn lên cái miệng của anh. Vừa mới áp lên thôi, anh đã vì nhiệt tình của cô mà mở ra. Bốn cánh môi quấn lấy nhau, đầu lưỡi chơi đùa lẫn nhau, nhiệt độ giữa răng môi truyền lại, kích khởi sự nóng bỏng càng kinh người hơn.
Đột nhiên, anh ôm cô xoay người, để cho cô nằm ghé lên trên người anh. Bụng non mềm, bằng phẳng của cô chống lên cự vật nam tính thô cứng rắn của anh. Cô cảm giác anh đã hoàn toàn cương cứng, làn da màu đồng cổ lộ ra màu đỏ sậm, hình dạng hùng tráng kia chứng minh anh lại càng thêm hưng phấn.
“Hồng Hồng, hôn anh…” Thanh âm của anh khàn khàn gần như khó nhận ra, ánh mắt nhìn thẳng.
Cô bỗng nhiên hiểu ánh mắt thần thái cùng giọng điệu cầu xin thương xót kia của anh. Anh đang cầu cô, muốn cầu cô dùng môi, lấy tay hôn anh, vuốt ve anh. Không chỉ muốn cái miệng của anh, mà cả trong ngực anh cũng được cô đối đãi tốt đẹp, cũng cầu cô yêu thương cự vật dâng trào của anh, làm cho thứ to lớn nóng bỏng thô cứng rắn kia được an ủi.
Cô đỏ mặt lên, không biết mình có thể làm được hay không. Nhưng mà đối tượng là anh, cô liền nguyện ý thử một lần.
Thở sâu, tay cô lướt qua bụng rắn chắc của anh, lại trượt về phía rừng rậm nam tính kia. Cô vừa quan sát vẻ mặt của anh, sau đó nhẹ nhàng cầm lấy vật nam tính đang kinh hãi kia.
Trong cổ họng Bành Hạo Luân phát ra tiếng rên rỉ làm người mặt đỏ. Thân hình cao lớn chấn động mạnh mẽ. Khi cô cúi đầu xuống, há miệng ngậm lấy đỉnh rắn chắc của anh, anh phản ứng rõ rệt. Cặp mông eo thậm chí như bị điện giật co rút chấn động.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận