Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thỏa Hiệp Của Kẻ Phản Bội
“Lucy, chúng ta nên rời khỏi phòng nghỉ rồi, nếu không đến quầy bên ngoài hỗ trợ, sẽ bị ánh mắt ‘kim quang’ của chủ nhiệm chiếu lấp lánh!”
Dương Hồng Hồng muốn đứng dậy, nhưng Lucy thật sự quá khó chiều, làm thế nào cũng không chịu buông tay.
“Làm ơn đi, bạn yêu, van cầu cô mà…”
Không còn cách nào khác, hai vai Dương Hồng Hồng sụp xuống, bất đắc dĩ thở dài: “Được rồi, tôi đi!”
“Ya!” Lucy vui vẻ nhảy dựng lên, còn hôn lên má Dương Hồng Hồng một cái: “Cám ơn! Cám ơn! Tôi cam đoan, năm anh chàng kia đều là tinh anh trong tinh anh, cô nhất định sẽ thích!”
Dương Hồng Hồng cười khổ lắc đầu, cô không cần mấy người đàn ông này , bởi vì trong lòng cô đã có một người tốt nhất, tình nhân anh tuấn nhất, cuồng nhiệt nhất. Người kia gây cho cô thể nghiệm trước nay chưa có, làm cho cô nếm được tư vị tình yêu, cũng lĩnh hội được dục vọng chân thật.
Phía bên này đã hoàn thành nhiệm vụ, kết quả khiến Lucy vừa lòng. Cô ấy giống như một con bướm hoa vui vẻ bay ra khỏi phòng nghỉ nhỏ, đi đường thậm chí còn lắc lư cặp mông, biểu hiện tâm tình thật là vui vẻ.
Dương Hồng Hồng cũng đi theo ra ngoài, nhưng thực sự không thể có tâm trạng thoải mái hay chờ mong gì, ngược lại, cô buồn rầu nho nhỏ. Cô không hiểu được nếu như chuyện này bị Bành Hạo Luân biết được, kết quả sẽ là như thế nào?
Anh sẽ tức giận sao? Ừm… Chắc chắn rồi.
Anh sẽ ghen sao? Ừm… Vấn đề này…
Được rồi, cô thừa nhận, cô hy vọng anh sẽ ghen. Nếu anh không ghen tuông, vậy thì cô có thể sẽ không thấy thú vị gì!
Ai, mặc kệ đi, chuyện đã đến nước này chỉ có thể kiên trì chống đỡ đi qua, đi từng bước tính từng bước.
Bành Hạo Luân khi Dương Hồng Hồng tan tầm thì gọi di động qua cho cô. Cô nói với anh, tối nay sẽ cùng mấy nữ đồng sự đi ăn cơm nói chuyện phiếm, trễ một chút mới về nhà.
“Cho nên nói, chúng ta không thể cùng nhau ăn bữa tối?” Thanh âm của anh nghe có vài phần thất vọng.
“Ừm…” Dương Hồng Hồng nhịn xuống thở dài, cảm thấy có chút chột dạ. Kỳ thật cô cũng không có nói dối, chính là không nói rõ ràng mà thôi, cô quả thật cùng mấy nữ đồng sự đi chơi, nhưng nơi chơi đùa sẽ có mấy người con trai gia nhập vào nhóm nhỏ của các cô.
Nhấp nhấp môi, cô vui vẻ hỏi: “Hôm nay không phải anh cũng muốn ở lại công ty tăng ca sao?”
“Đúng vậy, nhưng anh vốn muốn mang em đi ăn cơm ở quán Nhật Bản, đưa em về nhà sau sẽ trở về công ty tiếp tục làm việc.”
Giọng nam dễ nghe rõ ràng có chút cô đơn, dường như cố ý làm cho Dương Hồng Hồng cảm thấy mình có lỗi. Nếu anh thực sự có ý đồ này, quả thật anh đã thành công, bởi vì cảm giác chột dạ của cô trở nên nghiêm trọng hơn.
“Anh… anh không cần bận rộn quá, thời điểm nên nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi nha!” Cô thấp giọng dặn dò.
Di động bên kia truyền đến một trận cười khẽ. Giọng điệu Bành Hạo Luân mệt mỏi: “Hồng Hồng, quan tâm anh như vậy? Là sợ anh nghỉ ngơi không đủ, khiến cho mình quá mệt mỏi, sẽ không còn sức lực ôm em ở trên giường đùa giỡn sao?”
Rống – cái anh này!
“Em, em không thèm nghe anh nói nữa!”
Mặt cô đỏ ửng, tim đập bởi vì lời nói nhẹ nhàng đùa giỡn của anh mà tăng tốc, vừa tức giận lại vừa cười.
“Bành Hạo Luân, đồng sự đang thúc giục em, em phải đi rồi.”
“Hồng Hồng…”
“Hử?”
“Chơi vui vẻ đi! Tối nay nhớ gọi cho anh, anh đi đón em.”
Anh dịu dàng nói, cuối cùng bỏ lại một câu: “Hồng Hồng, anh nhớ em.”
“A? Nhưng mà chúng ta… buổi sáng chúng ta vừa mới tách rời mà!”
“Có biện pháp gì đây?”
Anh vô lại mà nói: “Anh chính là nhớ em mà!”
Hoàn toàn không có lực chống đỡ! Dương Hồng Hồng tim đập nhanh hơn, trong nháy mắt tan vỡ, thân thể phớt qua một chút run rẩy nóng rực, vô cùng sung sướng, rung động không thôi.
Ngay cả chính cô cũng cảm thấy lạ lùng!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận