Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Cầu Hôn và Tuyên Ngôn Tình Yêu
“Anh yêu em…” Anh thì thầm, giọng nói mang theo sự thành kính và quyết tâm, không còn chút đùa giỡn.
Khuôn mặt Dương Hồng Hồng ngấn lệ, trái tim cô rung động khôn xiết. Cô không khỏi nghĩ thầm: Anh yêu em… lúc đầu anh cũng nghĩ không thông, không biết mình vì sao lại để ý em như vậy, em luôn nói anh thích bắt nạt em, đó là bởi vì anh, anh… Thật ra đã từ lâu rồi anh không buông em ra, theo bản năng sẽ để ý nhất cử nhất động của em, muốn tiến vào cuộc sống của em, hy vọng cùng với em chia sẻ cuộc sống hỉ nộ ái ố.
Khuôn mặt tuấn tú của anh đỏ bừng , việc thổ lộ này rõ ràng khiến anh xấu hổ, nhưng anh vẫn tiếp tục, muốn nói ra hết những tình cảm đã chôn giấu trong lòng mình.
“Hồng Hồng, sau này anh làm có điểm hơi quá đáng, luôn chọc em hoảng, kết quả tạo thành phản hiệu quả, khiến em vừa nhìn thấy anh liền nâng lên cảnh giác.” Anh cười khổ. “May mắn mọi chuyện còn kịp thay đổi, lần đó em uống say, anh đến đưa em về nhà, kết quả em túy ngôn túy ngữ lại thích cười, ôm lấy anh hôn một trận mãnh liệt, nếu anh đủ thân sĩ, sẽ không thừa dịp khi đó dụ hoặc em, ra tay với em, nhưng mà Hồng Hồng à…”
Anh nhẹ nhàng gọi, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô, giọng hơi hài hước: “Anh cho tới bây giờ không phải là một thân sĩ, anh muốn em muốn đến tâm đều đau, không ôm em sẽ nổi điên. Em hiểu được anh có nhiều tà ác chứ?”
Nước mắt ngưng tụ trong mắt Dương Hồng Hồng , làm trái tim cô kinh hoàng, hơi thở dồn dập. Cô không chớp mắt nhìn anh , cho đến khi anh nói hết lời, nở nụ cười dịu dàng với cô, cuối cùng cô không thể chờ đợi được nữa. Cô khẽ hô một tiếng rồi nhào qua, đôi tay non mịn ôm lấy cổ anh, chồng lên sau gáy anh.
“Hạo Luân, Hạo Luân…” Lòng cô có quá nhiều lời muốn nói, nhưng dường như chỉ có thể gọi tên anh hết lần này đến lần khác. Dương Hồng Hồng vừa khóc vừa cười, chủ động và nhiệt tình hôn anh.
Thì ra, họ đã yêu nhau từ lâu, chỉ là vẫn chưa nhận ra.
“Hồng Hồng…” Bành Hạo Luân ôm chặt cô gái nhỏ trong lòng, rất nhanh đã đoạt lại thế chủ động, thưởng thức nụ hôn nồng cháy của cô, chiếm lấy hơi thở của cô. “Hồng Hồng, đừng khóc.”
Anh hôn lên những giọt lệ của cô, liếm mút gò má ướt và đôi môi ngọt ngào của cô.
“Ô… em không muốn khóc, nhưng mà nhịn không được thôi! Người ta rất vui vẻ, rất vui vẻ…”
“Ngốc!”
“Ô…”
“Hồng Hồng, nói em muốn gả cho anh… Nói mau!”
Anh vừa bá đạo lại vừa dịu dàng, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước, mạnh mẽ dụ dỗ cô.
Dương Hồng Hồng đỏ bừng khuôn mặt, mũi xinh xắn cũng khóc đến đỏ hồng , trong lúc nhất thời không nói nên lời, chỉ có thể liều mạng gật đầu , dùng sức ôm chặt anh, ghé vào tai anh khàn giọng thì thầm: “Được… Chúng ta kết hôn! Em muốn gả cho anh, Dương Hồng Hồng phải gả cho Bành Hạo Luân, em yêu anh!”
Anh thích tiếng thở dài nặng nề tràn ra từ miệng Bành Hạo Luân. Hai thân hình tuổi trẻ ôm chặt, hai trái tim va chạm lẫn nhau. Khóe mắt anh cũng ửng ướt.
Cuộc sống sau này, anh sẽ tiếp tục bảo vệ cô, yêu cô, đương nhiên, hẳn là vẫn không sửa được thói quen thích bắt nạt cô a!
“Anh yêu em, Dương Hồng Hồng.” Khóe miệng anh cong lên.
Hai người mới quyết định muốn kết hôn mà thôi, không ngờ tới chuyện kế tiếp sẽ tiến hành nhanh như vậy. Hôn lễ cử hành ngay sau một tháng Bành Hạo Luân cầu hôn. Sở dĩ vội như vậy, là vì Dương Hồng Hồng phát hiện chính mình “trúng giải thưởng lớn”!
Cô không biết được mình mang thai đã sắp bảy tuần. Ngày nào đó đột nhiên nhớ tới kỳ kinh nguyệt hình như đã muộn quá lâu, kiên trì chạy tới hiệu thuốc mua que thử thai về xét nghiệm, liên tục ba lần, kết quả đều giống nhau.
Cô dùng que thử thai, toàn bộ hành trình Bành Hạo Luân đều ở bên người, anh hình như còn khẩn trương hơn cô. Đường cong trên khuôn mặt anh tuấn có chút căng , hai mắt anh tràn ngập chờ mong. Thẳng đến khi kết quả hiện ra rõ ràng, anh mới không khắc chế được mà hô to một tiếng, rồi ôm lấy cô xoay quanh, sau đó lại nghĩ đến tình trạng thân thể của cô, mới lại cẩn thận đặt cô xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận