Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Triều Phun Ngay Trên Sô Pha
Lúc hắn mạnh tay, cô lại chịu không nổi… Cô cảm thấy mình như đang nằm trong đám mây, chỗ đó ngứa tê dại…
“A… Trình Tuyển, chị chịu không nổi… ngứa quá a… xong chưa? Hức hức…” Lê Tâm đã bắt đầu khóc.
Trên trán Trình Tuyển đã lấm tấm mồ hôi. Giọng anh ta trầm đục, mang theo dục vọng bị dồn nén: “Chị… thoải mái cứ phun ra đi…”
“A?”
Lê Tâm còn chưa kịp phản ứng, đã cảm giác được Trình Tuyển đưa nửa thanh ngón tay vào trong âm đạo, lực xoa nắn âm đế lại càng thêm mạnh mẽ. Nửa ngón tay ở trong âm đạo thọc vào rút ra…
Cái cảm giác bị lấp đầy này khiến Lê Tâm đột nhiên ngửa chiếc cổ thiên nga ra sau, mông cô vô thức nâng lên, như muốn hắn đi vào nhiều hơn chút, sâu hơn chút nữa…
Tiếng ngâm nga trong cổ họng không tự giác tăng lớn.
“A a… Trình Tuyển… chị chịu không nổi…”
Tốc độ thọc vào rút ra chợt nhanh hơn.
Lê Tâm chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng, một cổ dâm dịch sâu trong cơ thể đột nhiên phun trào ra, toàn bộ bắn lên áo sơ mi màu trắng của Trình Tuyển. Mà bên trong âm đạo như bị điện giật, kịch liệt co rút lại, đáng thương vô cùng kẹp chặt nửa ngón tay của Trình Tuyển…

Lê Tâm đứng hình. Chờ dư vị sảng khoái tan đi, cô mới nhận ra hạ thân ướt nhẹp. Khuôn mặt cô đỏ bừng, mới vừa rồi, cô bị em trai thối tha sờ đến mức mất khống chế phun nước…
Tiểu? A???
Quả thực là không còn mặt mũi nào nhìn đời nữa.
Đôi mắt Lê Tâm đỏ hoe như mắt thỏ con, vô cùng ủy khuất, giận dữ trừng mắt nhìn Trình Tuyển. Cô nhanh chóng rụt đôi chân trắng nõn lại, đứng dậy, cầm lấy tuýp thuốc mỡ trên bàn, vội vàng chạy thẳng vào phòng mình.
“Rầm” một tiếng đóng sập cửa phòng lại.
Hiện tại, trong đầu Trình Tuyển toàn là hình ảnh hoa huyệt chật khít, kiều nộn của Lê Tâm. Trên ngón tay anh ta còn dính thứ ái dịch cô vừa triều phun. Nhìn Lê Tâm chạy nhanh về phòng, tâm trạng anh ta lại cực kỳ tốt.
Chị gái hắn sao lại mẫn cảm đến mức này?
Cánh hoa mềm mại, non nớt đó, sau này có thể ăn được côn thịt lớn của hắn sao?
Trình Tuyển nghĩ, đưa ngón tay dính đầy ái dịch lên mũi ngửi, đó là một mùi vị ngọt thanh dâm mĩ. Đầu lưỡi to dọc theo đầu ngón tay cẩn thận liếm láp, hưởng thụ…
Trong miệng anh ta tràn ngập hương vị của cô.
Thứ sáu, Lê Tâm nhận được lễ phục phù dâu Tô Mạn gửi tới.
Bởi vì chuyện bị Trình Tuyển thao túng như vậy, Lê Tâm đã giả làm đà điểu, lẩn tránh hắn. Việc Tô Mạn gửi lễ phục tới thật đúng lúc, cuối cùng cô cũng có cớ để tạm thời rời khỏi nhà hai ngày.
Nếu không, chỉ cần cô vừa nhìn thấy cậu em trai này, cô liền nhớ tới cảnh tượng mình mở rộng hai đùi cho em trai bôi thuốc… Điểm chết người hơn nữa là mấy ngày nay ngủ, cô cũng có thể mơ thấy cảm giác em trai dùng bàn tay thô to xoa nắn chỗ đó của cô.
Chờ đến khi tỉnh lại, phía dưới cũng đã ướt nhẹp. Cô luôn nghĩ mình đã mất khống chế tiểu ra quần, nhưng mùi lại không giống nước tiểu…
Quả thực là thẹn muốn chết!
Lê Tâm vui vẻ trả lời tin nhắn WeChat của Tô Mạn: 【Đêm nay tớ mua vé máy bay sang chỗ cậu liền.】
Tô Mạn trả lời ngay sau đó: 【Được, tớ chờ cậu.】
Lê Tâm dọn đồ trong phòng, xếp hai ba bộ quần áo để thay. Vừa kéo rương hành lý từ trong phòng đi ra, cô liền đối diện với Trình Tuyển vừa mở cửa vào nhà.
Lê Tâm giật mình, hoảng sợ: “Em… không phải em đang đi làm hả? Sao mới giờ này đã về rồi?”
Đôi mắt tối tăm của Trình Tuyển đảo qua chiếc rương hành lý, giọng nói trầm xuống: “Chị đi đâu vậy?”
Đôi mắt Trình Tuyển là kiểu hẹp dài, chỉ cần tùy ý đảo qua người cô, cũng đủ khiến Lê Tâm có cảm giác không thể che giấu bất cứ điều gì. Da gà nổi đầy, giọng nói cô vô thức yếu ớt: “Chị… bạn thân chị kết hôn, chị qua đó tham gia hôn lễ, tiện thể làm phù dâu. Cho nên, chị qua chỗ bạn ở vài ngày.”
Trình Tuyển trầm mặc, Lê Tâm có chút không nhìn rõ vẻ mặt của hắn. Nhưng cô vừa nghĩ tới việc có thể thoát khỏi cậu em trai này, liền không khỏi hào hứng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận