Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ám Ảnh Dâm Đãng Trên Máy Bay
Sự vui vẻ trong mắt cô không thể nào qua được mắt Trình Tuyển, điều đó bất giác làm trái tim hắn bỏng rát.
“Em nhớ bạn chị ở thành phố A.”
“Đúng vậy, chị mua vé máy bay rồi, 5 giờ bay, không nói chuyện với em nữa, chị đi đây, em trai em ở nhà ngoan ngoãn đó.”
Lê Tâm nhanh chóng nói xong, sau đó mở cửa bước nhanh ra ngoài.
Cái sự tránh né này thật quá rõ ràng.
Trong căn nhà tĩnh lặng, đôi mắt đen sâu không thấy đáy của Trình Tuyển xẹt qua một ý vị không rõ ràng.

Thời tiết hôm nay thật tốt, ánh nắng tươi sáng, không khí vô cùng trong lành!
Lê Tâm cảm thấy vô cùng vui vẻ! Hai ngày này, cuối cùng cô cũng được tự do rồi AAAAA.
Cô kiểm tra vé, tìm được vị trí của mình. Vé cô mua là vé khoang hạng nhất, chỉ có hai ghế tựa, không gian được ngăn cách. Cô vui vẻ ngồi xuống, nhìn vị trí bên cạnh trống trơn, cũng không nghĩ nhiều.
Từ đây đến thành phố A nhiều nhất chỉ hai tiếng. Đêm nay, cô phải cùng Mạn Mạn quậy tưng bừng mới được. Thời gian trên máy bay vừa vặn có thể dùng để ngủ.
Những hình ảnh xấu hổ cùng tiếng kêu dâm đãng thẹn thùng đó, mau cút hết đi. Cô muốn làm một mỹ nhân ngủ say!

Nhưng mà…
Mới vừa chợp mắt, cái loại cảm giác đó lại ập đến.
Một ngón tay ấm áp luồn dọc theo mép quần lót, với vào vùng đất tam giác của cô. Lòng bàn tay có chút vết chai sạn làm cô nổi một tầng da gà.
Cô cau mày, tinh thần đã bắt đầu tan rã…
Ngón tay kia linh hoạt tìm được môi âm hộ, đầu ngón tay dừng trước cửa âm hộ, vẽ hai vòng, rồi liền một đường trượt xuống, ngựa quen đường cũ mà tìm được cánh hoa, dọc theo cánh hoa lại một lần nữa bắt lấy chỗ nhô lên.
Chỉ một chút đùa bỡn ở âm hộ, thần kinh cô liền theo bản năng căng thẳng. Chỗ nhô lên càng thêm cứng, đáng thương vô cùng mà muốn được âu yếm nhiều hơn. Hai chân vô ý thức mở rộng ra, tạo điều kiện cho ngón tay hư hỏng đó càng thêm không kiêng nể gì mà xoa nắn.
Chỗ đó là nơi mẫn cảm nhất của cô. Móng tay vô tình cọ vào âm đế làm cô có cảm giác vừa đau đớn lại vừa sảng khoái. Cô mơ mơ màng màng mà đắm chìm trong đó.
Chỉ đùa bỡn trong chốc lát, ngón tay đã dựng thẳng lên, tìm đến cửa động, từng chút đi vào trong.
Lần này, cảm giác căng trướng hoàn toàn không giống với những lần nằm mơ bình thường, dường như nó có thêm vài phần thô lỗ.
Không! Không được!
Lê Tâm theo bản năng co rút cửa huyệt, không muốn cho ngón tay kia thực hiện được ý đồ.
Ngón tay lại ở trong cửa huyệt xoay hai vòng, không đi vào hết mà lại rút ra, phụt phụt chảy đầy nước.
Lê Tâm khẽ thở phào nhẹ nhõm, cho rằng ngón tay kia chen không vào liền từ bỏ. Nào ngờ, một ngón cái khác lại xuất hiện, đè lên âm đế của cô, lúc nhẹ lúc nặng vân vê xoa nắn. Cùng lúc đó, một ngón tay khác tiếp tục thăm dò cửa động.
“Ưm…”
Cảm giác ngứa ngáy tức khắc quét qua từng dây thần kinh của cô.
Lê Tâm muốn mở rộng chân hơn, đáng tiếc vẫn còn đang mặc quần lót, có muốn mở rộng hơn cũng không được. Ngón tay ở cửa động như chưa bao giờ thỏa mãn với việc chỉ dừng ở cửa động, mà là từng chút từng chút đẩy mạnh vào trong. Âm đế đã chịu kích thích, âm đạo dưới bàn tay bị đè xuống mà co rút lại, cửa huyệt một chút một chút mà phun ra nuốt vào ngón tay kia.
Ngón tay tiến vào cũng rất gian nan, đi vào được nửa lại ngừng lại, bên trong dường như gặp một lá chắn…
Lê Tâm nhắm hai mắt, bỗng chốc hô hấp ngừng lại, cô đương nhiên biết lá chắn đó là cái gì…
Nghe nói bị đâm xuyên qua sẽ rất đau.
Nhưng cô đang ở trong mộng, hẳn là sẽ không đau đâu phải không?
Ngón tay ở trong âm đạo vuốt ve, lại muốn đi vào sâu hơn một chút.
Lê Tâm có cảm giác bị dị vật căng trướng, có hơi đau, nhưng cảm giác ngứa ngáy trên âm đế rất nhanh đã đánh bại chút đau đớn này. Mông cô nhịn không được mà run rẩy.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận