Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mật Hoa Dâng Hiến
Đến sau đó, bị liếm đến có chút thất thần. Hai chân cô không tự giác hơi mở ra. Phía dưới trướng đến khó chịu, mạc danh muốn càng nhiều…
“Ư… A…”
Trong cổ họng Lê Tâm phát ra tiếng rên rỉ , như là đã từ bỏ phản kháng. Cô mệt rồi. Bên dưới ngứa ngáy lại không nghe cô khống chế, chỉ cảm thấy dòng nước càng thêm mãnh liệt.
Trình Tuyển ăn hết vào miệng.
Mặt Lê Tâm trướng đến đỏ bừng, đã khóc không ra nước mắt.
Trình Tuyển liếm một lát: “Chị, đồng ý với em đi.”
Lê Tâm cả người bủn rủn. Trình Tuyển vừa thu lưỡi, chỗ đó liền có nước tích táp dọc theo kẽ mông trượt xuống dưới … Vừa ướt vừa lạnh.
Lê Tâm thẹn thùng muốn chết, có chút thẹn quá thành giận: “A… Trình Tuyển, đến tột cùng cậu muốn làm gì hả?…!”
Trong cổ họng Trình Tuyển phát ra tiếng cười khẽ. Tiểu yêu tinh ngoài miệng cự tuyệt nhưng thân thể không ngăn được hắn đùa bỡn, dâm đãng không thôi… Hắn cúi đầu, lại một lần nữa ngậm lấy tiểu âm đế đang run rẩy, liếm láp mút lấy. “Chị, đồng ý với em… Đợi lát nữa xuống máy bay nhất định phải cho cậu nhỏ của em đi vào… Được không? Em bảo đảm sẽ làm cho cô bé của chị sung sướng…”
Lê Tâm…
Cô không biết xấu hổ sao? Cái này muốn cô phải trả lời thế nào?
Đúng lúc này, bên cạnh vang lên tiếng đập cửa. “Xin chào quý hành khách, còn mười phút nữa máy bay sẽ hạ cánh, xin quý hành khách thắt kỹ đai an toàn.”
Là tiếng tiếp viên hàng không nhắc nhở.
“Ư… A…”
Trình Tuyển tên đàn ông chết tiệt này , tiếp viên hàng không ở ngay bên cạnh sao hắn có thể… sao hắn có thể chui lưỡi vào…?
Cái loại khoái cảm mềm mại đột nhiên đánh úp khiến Lê Tâm kìm nén không được khẽ rên một tiếng.
“Quý hành khách? Ngài không sao chứ ạ?”
Lưỡi Trình Tuyển chui vào trong chốc lát, đã có nước chảy ra. Hắn lại nhanh chóng hút một hơi. Mỗi lần hút đều như muốn hút bay luôn linh hồn Lê Tâm , làm cho đầu óc cô trống rỗng.
Lời nói cũng không biết phải trả lời như thế nào.
Trình Tuyển không chỉ là hút, còn trên dưới hoạt động. Âm đế nhô lên cũng được chăm sóc tận tình. Loại cảm giác này làm Lê Tâm không nỡ để cho đầu lưỡi hắn rời đi. Mỗi khi hắn muốn rút đầu lưỡi ra, mông nhỏ cô không tự giác mà nâng lên chút, làm cho Trình Tuyển tiến vào sâu hơn…
A… Muốn mạng!
Tiếp viên hàng không đứng ngoài cửa đợi một lúc cũng không nghe được câu trả lời, nghi hoặc lầm bầm: “Gì vậy nhỉ?”
Lúc Lê Tâm theo Trình Tuyển xuống máy bay, hai chân đã không đứng thẳng nổi nữa.
Trình Tuyển phát ra tiếng cười khẽ, hơi thở nóng hổi dán bên tai cô nói: “Đúng là bảo bối yếu ớt…”
Trên gương mặt trắng nõn tinh tế của Lê Tâm lộ ra màu đỏ ửng. Đôi mắt vừa mới khóc tràn đầy hơi nước, ánh mắt nũng nịu phiếm mê mang. Thật sự là tiểu yêu tinh câu hồn phách người khác.
Trình Tuyển nuốt yết hầu khô khốc , nắm chặt tay Lê Tâm, ngăn lại một chiếc taxi tới thẳng khách sạn đã đặt trước. Dọc theo đường đi, hắn chưa từng buông cô ra.
Khách sạn cách sân bay không xa. Vào khách sạn, hắn cầm chìa khóa ở quầy lễ tân liền thẳng đến cửa thang máy.
Lê Tâm ở trên đường bị gió thổi, cả người cũng tỉnh táo một chút. Đôi mắt cô nhìn quanh khắp nơi, trong đầu lại lần nữa nhanh chóng nghĩ cách làm sao thoát khỏi em trai ma quỷ.
Đáng tiếc Trình Tuyển như nhìn thấu suy nghĩ của cô, hoàn toàn không cho cô cơ hội. Vừa vào thang máy lên thẳng tầng lầu, mới vừa vào cửa phòng, hắn liền ôm lấy Lê Tâm, môi dán lên môi cô, điên cuồng lại tùy ý mút hôn.
Lê Tâm suy nghĩ muốn chết đi cho rồi … Trong lòng vừa sợ hãi vừa giãy giụa kịch liệt … Trước mặt chính là em trai nuôi của cô…
Trong giây lát linh quang chợt lóe. Đôi tay mềm mại giãy giụa đẩy hắn ra, giọng nói không rõ ràng kêu lên: “Trình Tuyển… Trình Tuyển… cậu không thể làm vậy với tôi… Tôi… ưm… a… tôi có người mình thích rồi…”
Chỉ một câu, Trình Tuyển đột nhiên dừng miệng.
Ngực hắn thở dốc kịch liệt nhìn Lê Tâm, ánh mắt trở nên đáng sợ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận