Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Hẹn Dịu Dàng và Sự Nhục Nhã Tái Diễn
Là cái loại dịu dàng cực hạn…
Lê Tâm rốt cuộc từ trong dư vị cao trào tỉnh lại, hít hít mũi, nắm tay mềm nhũn không có sức lực đánh hắn: “Anh gạt em…, anh nói em liếm cho anh anh sẽ thả em…”
Trình Tuyển cúi đầu hôn lên môi cô: “Anh nói là liếm bắn… anh để em ăn nhiều một chút em liền nôn khan, sao anh nỡ chứ…”
Cả người Lê Tâm mềm nhũn. Hắn nói quá dịu dàng, thế cho nên làm cô có loại ảo giác hắn thật sự rất yêu cô.
Trình Tuyển lại lần nữa đỡ cô ngồi trên bồn cầu, duỗi tay mở hai chân cô ra, miệng sấn tới đối với môi âm hộ mập mạp hung hăng hút một ngụm.
Nhanh đến nỗi sống lưng Lê Tâm cứng đờ, trong cổ họng tràn ra tiếng ngâm khẽ: “Đừng… Trình Tuyển… A… Ha…”
“Anh giúp em liếm sạch, bằng không làm sao tham gia hôn lễ?”
Đầu lưỡi mềm mại liếm láp khắp hoa huyệt. Lê Tâm vừa mới cao trào làm sao chịu được kích thích như vậy? Thân thể ngồi cứng đơ.
“A…” Cô không muốn bị liếm. Vừa liếm cô lại muốn phun. Hu hu hu… Cứ như vậy mãi mặt mũi còn đâu nữa?
Lê Tâm bị Trình Tuyển hầu hạ đến nỗi hai chân nhũn ra. Hắn liếm đến khi cô triều phun một lần nữa mới chịu thả ra.
Hai mắt hắn âm u: “Còn muốn tham gia hôn lễ nữa không?”
Lê Tâm đã giận đến nỗi không còn nghĩ được gì, trừng mắt nhìn hắn: “Anh còn mặt mũi nói chuyện này với em.”
Trên mặt Trình Tuyển còn dính dâm dịch, quần ướt một mảng lớn, váy cô cũng nhăn dúm dó, chắc chắn là không thể mặc được nữa. Trên mặt hắn đầy ý cười dịu dàng: “Anh gọi điện thoại kêu tài xế đưa quần áo tới đây.”
Lê Tâm nghe hai chữ ‘tài xế’, trong đầu liên tưởng tới em trai thúi có thể là bá đạo tổng tài? Cô bị ý nghĩ của mình làm cho mắc cười.
Nhưng hiện giờ cũng không có cách nào khác, chỉ có thể gật gật đầu.
Trình Tuyển làm trò trước mặt cô gọi điện thoại, lạnh lùng dặn dò vài tiếng liền cúp điện thoại. Lúc hắn gọi điện thoại ngón tay tùy ý vuốt mái tóc ngắn, một gương mặt anh tuấn góc cạnh rõ ràng lộ ra. Trái tim Lê Tâm đột nhiên đập lỡ một nhịp, đôi mắt không tự chủ mà dừng trên người hắn.
Trình Tuyển cảm nhận được ánh mắt cô, cơ hồ ngay lúc cúp máy hắn lập tức ném di động đi, nâng mặt cô lên môi ngậm lấy môi cô.
“Ưm… Trình Tuyển… Anh làm gì…” Lê Tâm ngửa đầu ra sau, tìm khe hở nói chuyện.
“… còn 15 phút nữa tài xế mới tới đây, chúng ta làm thêm lần nữa đi.”
Trình Tuyển nói xong, môi lại bao phủ lên. Ngay lúc Lê Tâm há mồm, đầu lưỡi ra sức dò xét tiến vào.
Hắn kéo quần áo trên người xuống, cùng Lê Tâm thân thể dán sát nhau. Người hắn thực nóng, đầu lưỡi càng thêm nóng bỏng. Chỉ một cái hôn ướt át đã làm thân thể Lê Tâm lại lần nữa mềm nhũn…
“Ư…” Lê Tâm mềm như bông đẩy hắn, dùng hết toàn lực ngữa ra sau muốn né tránh cái hôn của hắn.
Hô hấp Trình Tuyển cực nóng, hơi thở gấp gáp.
Lê Tâm rốt cuộc lại lần nữa tìm được khe hở, nức nở xin tha: “Đừng… Trình Tuyển, đừng cắm nữa,… cắm nữa sẽ hỏng đó… xin anh, Trình Tuyển, anh nói anh thích tôi mà…”
Nói thích vậy tại sao lại cưỡng ép cô làm chuyện cô không muốn?
Trình Tuyển rốt cuộc dừng hôn môi chuyển sang cổ cô. Hắn gác mặt lên bờ vai mảnh khảnh, hít sâu một hơi như là đè xuống áp lực. Hơi thở nóng bỏng thổi bên tai cô: “Được, anh không cắm… anh chỉ muốn hôn em thôi… anh bảo đảm không cắm em…”
Hắn nói rồi lại hôn bả vai cô, cứ như vậy xoay cô vòng vòng, sờ sờ ngón tay, lại vỗ nhẹ lưng.
Lê Tâm nghe hắn nói như vậy, trong lòng nói không nên lời là có cảm giác gì. Hắn cường bạo cô, cắm đến mồ hôi đầm đìa cô không thể tự hỏi thì thôi đi. Bây giờ hắn an tĩnh ôm cô, trong đầu cô lại nghĩ tốt thay hắn.
Bầu không khí thực an tĩnh.
Lê Tâm rốt cuộc mở miệng: “Trình Tuyển, chúng ta như vậy rốt cuộc là quan hệ gì?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận