Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Điên Cuồng Trong Vòng Tay
Trình Tuyển ngậm lấy lỗ tai cô, mút lấy vành tai, Lê Tâm bị liếm đến cả người phát run. Hắn lúc nặng lúc nhẹ thọc vào rút ra, cơ hồ mỗi một lần đều chôn tới chỗ sâu nhất.
“A a… Chịu không nổi… A, Trình Tuyển, chậm một chút… Quá sâu…”
“Ngoài miệng nói không cần, phía dưới lại kẹp chặt như vậy, còn nói không cần? Hửm…” Trình Tuyển thủ sẵn eo cô, nặng nề vỗ lên mông vài cái, lúc này mới chống trước chỗ sâu nhất bắn ra…
Lê Tâm bị nóng đến đầu trống rỗng, cửa huyệt không thể ức chế điên cuồng co rút lại, chân mềm mại treo trên đùi Trình Tuyển.
Lê Tâm bị thao đến gần 3 giờ sáng mới được hắn ôm vào phòng tắm. Cô mệt đến rã rời, ngủ thiếp đi ngay sau khi nằm lên giường.
Sáng hôm sau, Lê Tâm bị tiếng chuông di động đánh thức. Trình Tuyển ôm cô, khàn khàn nói: “Chị ngủ đi, để em nghe.”
Là điện thoại của mẹ Lê Tâm. Trình Tuyển bắt máy: “Alo.”
“Hả, đúng số của Tâm Tâm mà? Sao lại là đàn ông nghe máy, chẳng lẽ mình gọi nhầm số?” Giọng mẹ cô vang lên.
“Chào bác, là điện thoại Tâm Tâm ạ, cô ấy đang ngủ… a.” Giây tiếp theo, Lê Tâm đã giật lấy điện thoại, tỉnh táo hẳn. “Alo, mẹ.”
Giọng cô khàn khàn vì rên rỉ quá nhiều đêm qua. Trình Tuyển đứng dậy trần truồng đi ra khỏi phòng. Lê Tâm lén nhìn cơ thể vạm vỡ, côn thịt cương cứng của hắn.
“Cổ họng chị khàn quá, em đi rót cốc nước cho chị.” Trình Tuyển nói.
Mẹ cô hét lên: “Tâm Tâm! Bên con có tiếng đàn ông!”
“Mẹ, thật sự không phải như mẹ nghĩ đâu.”
“Mẹ nghĩ cái gì? Các con lên giường rồi sao? Tâm Tâm, cuối cùng con cũng thoát khỏi lão xử nữ rồi? Nói cho mẹ nghe, có phải con cảm thấy đầu óc phát ngốc, cả người như có điện chạy qua vậy, thoải mái đến lỗ chân lông đều nở ra, có phải vậy không?”
Trình Tuyển mang nước vào, nghe rõ từng lời. Hắn nhìn Lê Tâm chăm chú, làm cô muốn tìm cái khe chui vào.
“Mẹ…”
“Không sao không sao? Tâm Tâm à, con cũng sắp 30 rồi, nếu còn không nếm thử hương vị tình ái thì cũng quá lỗi thời rồi.”
Lê Tâm định cúp máy, nhưng Trình Tuyển đã giật lấy. Hắn hôn cô thật sâu, thật ướt át. Hắn đưa ly rượu vang đỏ cho Lê Tâm, “Chị uống một chút nhuận yết hầu đi.”
Lê Tâm uống xong, nói: “Còn sớm, ngủ tiếp một lát rồi về? Sáng mai còn phải đi làm.”
Trình Tuyển cười, xốc chăn lên, kéo cô lại. “Em nghe. Vậy nên còn thời gian một ngày mà…”
“Trình Tuyển, em nghe chị nói gì hay không?”
“Chị, em nghe rồi, vừa rồi chị còn chưa uống hết rượu vang đỏ, giờ đột nhiên em cũng muốn uống rượu vang đỏ, nhưng mà cách uống của em khác…”
Giây tiếp theo, ly rượu vang đỏ đã hắt lên ngực cô.
Chất lỏng màu đỏ lạnh lẽo dọc theo đỉnh núi trượt xuống. Cô vừa sợ hãi lại chờ mong, giọng nói run rẩy, “Ân… Trình Tuyển, em muốn làm gì?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận