Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giao Thuốc và Cơn Khát Không Thể Chối Từ
Nói xong cũng mặc kệ Lâm Á Như có nghe hiểu hay không, Ngụy Hạo xoay người đi ra ngoài.
Lâm Á Như không ngừng điều chỉnh hơi thở gấp, bình tĩnh đem thuốc bỏ vào ly, xuyên qua cửa sổ chắc chắn bên dưới mình không có gì khác thường mới đi ra ngoài.
Lê Tâm mất hồn mất vía ngồi bên bàn làm việc, mắt liên tục liếc nhìn phòng trà. Kỳ thật Lâm Á Như cùng Ngụy Hạo làm cái gì bên trong cô rất rõ ràng, trong lòng cũng ẩn ẩn khẩn trương, Ngụy Hạo cùng Lâm Á Như cũng quá trắng trợn táo bạo! Cũng may mấy ngày gần đây công ty đang làm một cái đại hạng mục, cơ hồ nhân viên cả công ty đều đang nghiêm túc làm việc, nếu không người sáng suốt đều có thể nhìn ra họ đang làm gì trong phòng trà…
Lê Tâm nhìn Lâm Á Như nét mặt ửng hồng, Lâm Á Như cười cười, với cô đem ly nước trong tay đưa qua, giọng hơi khàn nói: “Lê Tâm, xin lỗi, để cô đợi lâu rồi.”
Lê Tâm nhìn ly nước, lại nhìn cô ta, duỗi tay nhận lấy, “Cái đó…… cô…… không sao chứ?”
Lâm Á Như biết cô hỏi cái gì, nhẹ nhàng cười, “Tôi sao? Tôi có thể có chuyện gì? Tôi rất tốt, ngược lại là cô đó, uống thuốc nhanh đi, miễn cho bị cảm thật.”
Lê Tâm hơi nhấp môi dưới, gật đầu nói: “Ừ, cảm ơn cô, Á Như.”
Lâm Á Như liếc nhìn cái ly, trong lòng bỗng nhiên dâng lên tư vị nói không nên lời, “…… Không có gì, đừng khách sáo.”
Lâm Á Như đưa ly nước cho Lê Tâm liền ngồi xuống bàn làm việc đối diện, mắt thường thường liếc sang chỗ Lê Tâm.
Lê Tâm bị trứng rung giữa hai chân tra tấn đến khó chịu không thôi, trong cổ họng như là bốc cháy, trong tầm tay có ly nước, quan tâm có thuốc cảm trong đó không làm gì, ngửa đầu uống mấy ngụm.
“Ha ——”
Thật là thoải mái! Chất lỏng hơi lạnh chảy qua cổ họng, phần khô nóng đều tiêu tán không ít.
Lê Tâm lại uống vài ngụm, một lúc sau đã thấy đáy. Lâm Á Như nhìn Lê Tâm uống sạch nước, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thỏa mãn.
Lê Tâm uống nước xong liền đè lại cảm giác ngứa ngáy khó chịu, vùi đầu làm việc, nhưng mà một lát sau cô đã nóng đến chịu không nổi, đặc biệt là chỗ chân tâm không ngừng truyền đến cảm giác xa lạ lại quen thuộc, bức cho cô kẹp chặt hai chân, lại bởi vì kẹp chặt chân mà trứng rung bên trong nhanh chóng nhảy lên đánh vào vách trong mẫn cảm, một cổ điện lưu nhanh chóng lướt qua, nước bên dưới chảy càng mãnh liệt …
Cảm giác này quả thực chính là muốn mạng cô.
Lâm Á Như đột nhiên đi tới bên cạnh cô, quan tâm hỏi “Lê Tâm, cô không sao chứ?”
Lê Tâm nhịn thật sự rất vất vả, trên khuôn mặt nhỏ trắng nõn phiếm ửng hồng, cả người càng ngày càng nóng, ép mình giữ lại chút lý trí, nhưng trong giọng nói lại lộ ra một phần kiều mị, “A…… Tôi… Tôi không sao.”
Tiếng Lâm Á Như ong ong như ruồi bọ kêu bên tai, Lê Tâm nóng đến mạch máu đều sắp vỡ ra, ánh mắt mê ly, ý thức càng ngày càng không ổn, cô cảm thấy bản thân sắp chết rồi, phía dưới ngoại trừ cảm giác ngứa vô cùng còn là vô tận hư không……
Thật là khó chịu, cô muốn. Cô kẹp hai chân cọ xát, tựa hồ chỉ có như vậy mới có thể giảm bớt cảm giác hư không từ chỗ đó không ngừng truyền đến.
Đều do Trình Tuyển, cô nhịn thật vất vả…
“Thật sự không sao chứ? Có cần tôi đưa cô đi nghỉ ngơi một lát không?”
Lâm Á Như có lòng tốt hỏi. Lê Tâm nóng đến trên trán đầy mồ hôi, vô ý thức “Ừ” một tiếng.
Tay Lâm Á Như xuyên qua nách cô, nâng cô đứng dậy.
Tay Lâm Á Như hơi lạnh, cùng nhiệt độ trên người cô đối lập, Lê Tâm cảm thấy thoải mái trong cổ họng ức chế không được mà phát ra tiếng ưm nhẹ, mị nhãn như tơ, vừa thấy liền biết cố nén cái gì……
Đúng lúc này di động đặt trên bàn vang lên.
Lê Tâm ngồi lại ghế, duỗi tay lấy di động nhận video, video kết nối mới biết đối diện là Trình Tuyển.
Lê Tâm tức khắc ủy khuất hốc mắt đỏ bừng, “Trình Tuyển…… em khó chịu…… em muốn về nhà……”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận