Chương 1

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Mưa Dục Vọng Và Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh
Trời vào thu, cái không khí se lạnh cứ len lỏi vào da thịt, lại thêm cơn mưa dầm dề suốt cả tuần trời khiến lòng người cũng trở nên ẩm ướt, khó chịu . Vân Nam Nam cầm chiếc ô trong suốt, từng bước chân thận trọng lách qua những vũng nước đọng đen ngòm trên mặt đường, nhưng dáng điệu của cô thì chẳng có vẻ gì là vội vã hay khổ sở cả .
Ngược lại, cô nàng biết rõ mình đẹp và biết cách phô diễn nó ngay cả trong ngày mưa gió. Bên trong lớp áo khoác len mỏng màu trầm là một chiếc váy ngắn cũn cỡn, bó sát lấy từng thớ thịt, ôm trọn lấy bờ mông cong vút đầy khiêu khích, phác họa nên những đường cong chết người . Dưới chân cô là đôi bốt Martin đen bóng lộn mới tậu, gõ xuống đường những tiếng lộp cộp đầy kiêu hãnh . Gió lạnh thốc vào khiến cặp đùi trần trắng nõn của cô nổi gai ốc, tê tái cả đi, nhưng với Vân Nam Nam, “thời trang phang thời tiết”, cái đẹp phải được ưu tiên hàng đầu .
Cô vẫy một chiếc taxi, chui tọt vào trong xe, rũ bớt những hạt mưa vương trên tóc . Đáng lẽ giờ này cô đang cuộn tròn trong chăn ấm đệm êm mà ngủ nướng, nhưng cuộc điện thoại của cô bạn thân Tô Niệm Nam đã lôi cô dậy . Chuyện là Tô Niệm Nam và Giang Lâm An “ăn cơm trước kẻng” nhưng chưa đăng ký kết hôn vì bị phụ huynh cấm cản, báo hại chàng rể tương lai phải nai lưng ra dỗ dành bố mẹ vợ .
Tô Niệm Nam gọi giật ngược Vân Nam Nam dậy chỉ vì nghi ngờ mình “dính bầu” và muốn đi kiểm tra cho chắc . Cô nàng giấu biệt Giang Lâm An, lôi cô bạn thân đi cùng cho đỡ sợ .
Mưa to gió lớn, đường tắc nghẽn, khi Vân Nam Nam lết được xác đến bệnh viện thì Tô Niệm Nam đã làm xong thủ tục từ đời nào . “Biết ngay cái nết của cậu mà, lúc nào cũng lề mề,” Tô Niệm Nam lườm yêu . Vân Nam Nam bĩu môi, giọng nũng nịu nhưng đầy vẻ bất mãn: “Thôi đi bà cô, nếu không phải nể tình chị em xương máu thì giờ này tôi đang sung sướng trên giường rồi, ai thèm lội mưa tới đây chứ” .
“Rồi rồi, tí nữa bù cho chầu lẩu, ăn xong đi xem phim, chịu chưa?” Vân Nam Nam liếc mắt nhìn xuống bụng bạn mình, cười gian: “Để xem cái bụng này có ‘nhân’ chưa đã. Nếu không có gì thì ra phố ẩm thực tớ khao, ăn cho sạt nghiệp luôn.” “Chốt kèo!” Tô Niệm Nam đập tay cái bốp, rồi dúi tờ phiếu xét nghiệm vào tay Vân Nam Nam. “Tớ mót quá, đi giải quyết nỗi buồn tí, cậu cầm phiếu này đi tìm bác sĩ trước đi. Phòng số ba bên phải, rẽ cái là thấy ngay” .
Vân Nam Nam cầm tờ phiếu, hừ mũi một cái rồi lững thững đi theo chỉ dẫn . Đến trước cửa phòng khám số ba, cô gõ cửa . “Mời vào.” Giọng nói của người đàn ông bên trong vang lên, trầm ấm và êm tai đến lạ, khiến Vân Nam Nam bất giác nhướng mày. Chà, giọng này nghe “cuốn” đấy, không biết mặt mũi có ra gì không .
Cô đẩy cửa bước vào. Và rồi, cô đứng hình . Vị bác sĩ ngồi đó đeo khẩu trang che kín nửa mặt, nhưng đôi mắt ấy, sống mũi ấy, cái khí chất lạnh lùng ấy thì dù có hóa ra tro cô cũng nhận ra. Đẹp trai, cực kỳ đẹp trai, nhưng cũng là cái bản mặt khiến cô vừa yêu vừa hận . Mẹ kiếp! Oan gia ngõ hẹp, sao lại là tên khốn nạn Bùi Trì?! .
Bao nhiêu năm không gặp, tên “tra nam” năm nào giờ đã khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, trông đạo mạo ra phết . Trong lòng Vân Nam Nam dâng lên đủ loại cảm xúc hỗn độn . Nhưng điều khiến cô tức tối nhất lúc này không phải là gặp lại tình cũ, mà là: Tại sao lại gặp nhau ở bệnh viện trong tình cảnh này? Cô còn chưa kịp trang điểm kỹ càng cơ mà! .
Trái ngược với cơn bão lòng của Vân Nam Nam, Bùi Trì lại bình thản đến mức đáng ghét . Anh ngước đôi mắt sâu thẳm lên nhìn cô một cái, lạnh nhạt lên tiếng: “Cô định đứng đó bẻ gãy tay nắm cửa của tôi à? Đóng cửa lại đi” . Vân Nam Nam giật mình, mặt hơi nóng lên vì quê độ. Cô ho khan một tiếng để che giấu sự bối rối, nhẹ nhàng khép cửa lại .
Cô ngồi xuống đối diện anh, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt. Bao nhiêu ký ức xác thịt ùa về. Phải thừa nhận một điều, Bùi Trì có thể là một tên khốn trong tình cảm, nhưng kỹ năng trên giường của hắn thì “đỉnh của chóp”, làm lần nào nhớ đời lần ấy . Tự nhiên, cô thấy… thèm. Không biết có cơ hội để “ôn lại bài cũ” không nhỉ?
“Phiếu đâu?” Giọng Bùi Trì cắt ngang dòng suy tưởng đen tối của cô . Vân Nam Nam ngoan ngoãn đẩy tờ phiếu qua. Bùi Trì đưa tay cầm lấy. Những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng… Vân Nam Nam nuốt nước bọt, lại bắt đầu tưởng tượng những ngón tay ấy từng làm gì trên cơ thể mình . Bùi Trì lướt mắt qua tờ phiếu, rồi ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt sắc lạnh: “Em mang thai rồi?” . Vân Nam Nam suýt sặc nước bọt, mặt cô méo xệch: “Bác sĩ Bùi, phiền anh mở to mắt ra nhìn kỹ tên bệnh nhân hộ cái!” . Bùi Trì nhìn lại. À, tên khác. Anh khẽ thở phào một hơi, lồng ngực phập phồng nhẹ. Là anh hấp tấp quá rồi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận