Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cám Dỗ Dưới Gầm Bàn
“Xin lỗi, nhìn nhầm. Thế bệnh nhân đâu?” “Đi vệ sinh rồi,” Vân Nam Nam chống cằm, đôi mắt lúng liếng nhìn chằm chằm vào Bùi Trì như muốn ăn tươi nuốt sống anh, “Cô ấy chưa vào, hay là bác sĩ Bùi khám cho em trước đi?” Bùi Trì ừ hử một tiếng trong cổ họng, mắt vẫn dán vào hồ sơ nhưng giọng điệu đã có chút thay đổi: “Em bị làm sao?”
Vân Nam Nam nhếch mép cười, một nụ cười của loài hồ ly tinh chính hiệu. Bên dưới gầm bàn, cô đá nhẹ chiếc giày ra, bàn chân mang tất da mỏng tang bắt đầu di chuyển, trườn lên bắp đùi săn chắc của Bùi Trì, cọ xát đầy khiêu khích. “Em bị… thiếu hơi đàn ông. Em muốn làm tình,” giọng cô hạ thấp xuống, khàn khàn đầy mị hoặc, “Muốn đến phát điên rồi đây này” .
Cô thầm cảm tạ thiết kế của cái bàn này, che chắn quá hoàn hảo cho hành động lả lơi của cô. Hôm nay, cô quyết tâm phải lôi bằng được tên khốn này lên giường. Năm xưa hắn “ăn xong chùi mép”, vứt bỏ cô không thương tiếc, hôm nay gặp lại mà không “vắt kiệt” hắn vài hiệp thì cô không mang họ Vân.
Cô đã chuẩn bị tinh thần để nghe hắn giáo huấn, kiểu như: “Mong cô tự trọng, đây là bệnh viện, tôi là bác sĩ” . Hoặc phũ phàng hơn: “Bệnh này tôi không chữa được, mời sang khoa tâm thần.” Với cái nết đạo đức giả của hắn, khả năng thứ hai là 80%.
Nhưng không. Bùi Trì làm cô bất ngờ toàn tập. Bàn tay anh bất thình lình thò xuống gầm bàn, tóm gọn lấy cổ chân đang làm loạn của cô, kẹp chặt giữa hai đùi mình. Anh ngước lên, ánh mắt tóe lửa dục vọng nhưng giọng nói vẫn bình thản lạ lùng: “Muốn ch*ch à? Muốn làm với thằng nào?” .
Vân Nam Nam sững sờ mất vài giây. Cái quái gì thế này? Bùi Trì từ bao giờ đã “tiến hóa” từ ngầm sang công khai táo bạo thế này rồi? . Cô rụt chân lại nhưng không được, bèn cười lả lơi: “Còn ai vào đây nữa, chắc chắn là bác sĩ Bùi rồi. Chẳng lẽ em lại đi nói mấy lời dâm đãng này với người lạ?” .
Bùi Trì buông chân cô ra. Vân Nam Nam chưa kịp thở phào thì anh đã đứng phắt dậy. Bốp! Một bàn tay vỗ mạnh lên mông cô . Vân Nam Nam suýt chửi thề, nhưng nhìn thấy ánh mắt Bùi Trì sau lớp khẩu trang, lời lẽ lại trôi tuột xuống họng . Hắn ta… càng ngày càng ngon. Hồi cấp ba hắn là hotboy tràn đầy sức sống, còn bây giờ, hắn là một người đàn ông trưởng thành, toát ra cái vẻ cấm dục chết người khiến phụ nữ chỉ muốn lao vào xé toạc lớp vỏ bọc ấy ra .
Bất ngờ, Bùi Trì cúi xuống, nhấc bổng Vân Nam Nam lên. “Á! Anh làm cái trò gì thế?” Cô hoảng hốt ôm cổ anh . Bùi Trì nhếch mép cười, nụ cười ẩn hiện sự tà mị: “Chẳng phải em kêu gào muốn ch*ch sao? Phía sau có giường bệnh đấy, vào đó mà thử luôn, đỡ tốn tiền khách sạn” .
Mẹ ơi! Làm tình trong văn phòng bác sĩ! Cái kịch bản “play” văn phòng này kích thích quá mức cho phép rồi! . Lâu ngày không gặp, tên này đúng là cuồng dã hơn xưa, đúng gu cô . Sống ở nước ngoài bao năm, “phim hành động” cô xem không ít, nhưng thực hành tại trận thế này thì đúng là trải nghiệm mới mẻ.
Bùi Trì ném cô lên chiếc giường khám bệnh nhỏ hẹp trải ga trắng toát, rồi nhanh tay kéo tấm rèm quây kín lại. Không gian lập tức trở nên chật chội và mờ ảo. Màu trắng của bệnh viện không làm cô thấy tội lỗi, ngược lại, nó khiến máu dâm trong người cô sôi lên sùng sục. “Nào, muốn tôi ch*ch em, thế em không định thể hiện chút thành ý nào à?” Bùi Trì đứng sừng sững trước mặt cô, tay bắt đầu nới lỏng cà vạt .
Vân Nam Nam cởi phăng chiếc áo khoác len, để lộ bờ vai trần và bộ ngực căng tròn sau lớp váy bó. Cô hất hàm ra lệnh: “Lấy điện thoại cho em, em gọi cú điện thoại đã, không con bạn em nó vào đây thấy cảnh này thì hỏng bét.” Bùi Trì vén rèm đi ra lấy túi xách cho cô. Vân Nam Nam bấm gọi cho Tô Niệm Nam.
“A lô, bà đi đâu đấy? Tớ hỏi bác sĩ rồi, họ bảo cậu chưa tới mà?” Giọng Tô Niệm Nam oang oang . “Tớ có chút việc gấp, tớ nhắn Giang Lâm An đến đón cậu rồi đấy, kết quả lát nữa khác có,” Vân Nam Nam nói dối không chớp mắt . “Ở cái bệnh viện này thì có việc quái gì?” Vân Nam Nam liếc nhìn Bùi Trì đang tiến lại gần, bàn tay anh đã bắt đầu lướt trên đùi cô. Cô cắn môi cười khúc khích: “Tớ gặp lại Bùi Trì rồi. Tớ đang chuẩn bị… thịt anh ta.” Tô Niệm Nam: “???” .
Vân Nam Nam cúp máy, quăng điện thoại sang một bên. Cô ngước nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt, đưa tay kéo nhẹ vạt váy lên cao, để lộ quần lót ren mỏng manh. “Bác sĩ Bùi, anh không định khám cho bệnh nhân à?” Giọng cô lả lơi như mời gọi. Bùi Trì định cởi áo blouse trắng, nhưng Vân Nam Nam ngăn lại. “Đừng cởi. Mặc nguyên thế này mà làm em. Em thích nhìn anh mặc áo bác sĩ ch*ch em.” Bùi Trì bật cười khẽ, ánh mắt tối sầm lại vì dục vọng. Anh lao vào, đè chặt cô xuống giường, những ngón tay thô ráp bóp chặt lấy bầu ngực đang phập phồng dữ dội của cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận