Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chuyện Cũ Và Những Dự Định Điên Rồ
Làm xong bộ móng tay lấp lánh, hai gã đàn ông kia vẫn chưa thấy tăm hơi đâu. Vân Nam Nam chép miệng, kéo Tô Niệm Nam sang quán trà sữa bên cạnh ngồi chờ. Hai cô nàng hút rồn rột ly trà sữa trân châu đường đen, bắt đầu tám chuyện trên trời dưới biển . “Này, tớ đang tính mở một triển lãm tranh cá nhân,” Vân Nam Nam vừa nhai trân châu vừa thở dài thườn thượt, vẻ mặt đầy sầu não, “Nhưng mà nghĩ đến khâu chuẩn bị tớ đã thấy lười muốn gãy xương sống rồi” .
Tô Niệm Nam đã quá quen với cái nết “muốn ăn nhưng lười làm” của bạn mình, cô ấy hiến kế ngay: “Có gì đâu, cậu cứ đè đầu cưỡi cổ Bùi Trì ấy. Bắt anh ta lo liệu hết từ A đến Z cho cậu” . Mắt Vân Nam Nam sáng rực lên như đèn pha ô tô: “Chuẩn! Ý kiến hay vãi chưởng! Tớ sẽ bắt anh ta làm chân sai vặt, còn tớ chỉ việc ngồi vẽ thôi. Tranh mà bán được thì tớ hưởng, không bán được tớ sẽ đạp anh ta ra đường ăn xin!” . “Đồ thần kinh, cậu ác vừa thôi,” Tô Niệm Nam cười mắng, nhưng trong lòng thừa biết con bạn mình chỉ được cái mồm mép tép nhảy .
Vân Nam Nam cười hì hì, rồi bỗng nhiên mặt xụ xuống, đổi tông giọng trầm hẳn: “Nói đi cũng phải nói lại, cậu bảo xem tại sao năm đó cái tên khốn kiếp ấy lại nằng nặc đuổi tớ đi nhỉ? Nếu hồi đó hắn giữ tớ lại, có khi giờ bọn mình đã đẻ đến đứa thứ hai, con cái chạy đầy nhà rồi ấy chứ?” . “Tỉnh lại đi bà cô, cậu ghét trẻ con như xúc đất đổ đi mà đòi đẻ,” Tô Niệm Nam tạt gáo nước lạnh . “Ờ ha, quên mất,” Vân Nam Nam gãi đầu cười trừ.
Gió đêm bắt đầu nổi lên, mang theo cái lạnh se sắt của mùa thu. Tô Niệm Nam co ro trong chiếc áo mỏng, nhìn sang Vân Nam Nam với đôi chân trần dài miên man đang đung đưa trong gió . “Cậu không thấy lạnh cái đùi à?” “Xời, mỹ nữ thì thời trang phải phang thời tiết. Lạnh gì tầm này,” Vân Nam Nam hất tóc đầy kiêu hãnh . Tô Niệm Nam hút một ngụm trà sữa, tò mò hỏi tiếp chuyện cũ: “Thế rốt cuộc năm đó cậu ta từ chối cậu thế nào? Kể chi tiết nghe chơi” .
Ký ức như thước phim cũ tua chậm lại trong đầu Vân Nam Nam. Năm đó, Vân Nam Nam lớn hơn Bùi Trì một chút xíu, nhưng sự chênh lệch tuổi tác chẳng là gì so với sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ . Mùa hè năm ấy nóng như đổ lửa. Bùi Trì vừa thi đại học xong, còn Vân Nam Nam thì đang rạo rực chuẩn bị cho cuộc hẹn lúc 6 giờ tối . Cô ngủ nướng đến tận 3 giờ chiều mới dậy, rồi lao vào tắm rửa, gội đầu, trang điểm kỹ càng như chuẩn bị đi thi hoa hậu .
Đang tô son thì bố cô gọi điện, giục cô về nhà gấp để bàn chuyện đi du học. Cuộc gọi chỉ vỏn vẹn 3 phút nhưng đủ làm tâm trạng cô chùng xuống. Cô qua loa vài câu rồi cúp máy, tiếp tục sự nghiệp làm đẹp . 5 giờ 30, Vân Nam Nam lộng lẫy bước ra đường. Bùi Trì đã đứng đợi sẵn ở điểm hẹn từ bao giờ. Vừa nhìn thấy anh, cô đã lao tới như một con bướm đêm, ôm chầm lấy anh và tặng một nụ hôn nồng cháy ngay giữa chốn đông người . “Đi thôi, em đói mốc meo cả ruột rồi.” Bùi Trì nắm chặt tay cô, giọng trách móc nhưng đầy cưng chiều: “Sao không ăn lót dạ trước đi? Để bụng đói thế này đau dạ dày đấy” . “Em để bụng rỗng để ăn cơm với anh cho ngon mà,” Vân Nam Nam nũng nịu. Bùi Trì chỉ biết cười khổ trước sự lém lỉnh của cô .
Trong bữa cơm, không khí đang vui vẻ thì Vân Nam Nam thả một quả bom: “Bố em bắt em ra nước ngoài định cư.” Cô buông đũa, chống cằm nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt long lanh đầy mong chờ: “Anh có muốn giữ em lại không? Chỉ cần anh nói một câu thôi…” .
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận