Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Từ Chối Tàn Nhẫn Và Cơn Giận Dục Vọng
“Hả? Thế là cậu ta đá đít cậu đi thật à?” Tô Niệm Nam nghe đến đoạn gay cấn thì ngừng nhai trân châu, tròn mắt hỏi . Vân Nam Nam bóp nát cái ly giấy trong tay, ném cái “bộp” vào thùng rác, giọng hậm hực: “Chứ còn gì nữa! Tên khốn đó phũ phàng vãi chưởng!” .
Quay lại bàn ăn năm đó, không khí như đông cứng lại. Bùi Trì dừng đũa, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc đến đáng sợ. Anh nhìn cô, từng chữ thốt ra như dao cứa vào tim: “Em đừng ở lại. Không đáng giá” . Nụ cười trên môi Vân Nam Nam tắt ngấm. Cô lạnh lùng hỏi lại, giọng run run: “Anh không thích em sao?” . Trong đầu cô lúc đó chỉ có một suy nghĩ: Nếu hắn dám nói “không”, cô sẽ cầm cái bát này đập nát đầu hắn ngay tại chỗ . Nhưng Bùi Trì không nói “không”. Anh nói: “Không, anh thích em” . Câu trả lời “nửa nạc nửa mỡ” này càng làm Vân Nam Nam điên tiết: “Anh thích em thì tại sao lại đuổi em đi? Đầu óc anh bị úng nước à?” .
“Em nghe anh nói,” Bùi Trì cố gắng giải thích, giọng trầm xuống, “Em sang đó với bố, môi trường phát triển sẽ tốt hơn ở đây rất nhiều. Anh chỉ muốn tốt cho em thôi.” “Tốt cái con khỉ! Trong cái lựa chọn ‘tốt hơn’ đó của anh đéo có anh, thì tốt cái nỗi gì?” Vân Nam Nam gắt lên, nước mắt chực trào . Bùi Trì cúi gằm mặt, nhìn bàn tay đang run rẩy của mình. Anh biết mình sắp nói ra những lời tàn nhẫn nhất, nhưng anh không còn cách nào khác. “Em nghĩ ở lại vì anh là tốt sao? Ngay từ đầu mối quan hệ của chúng ta đã không bình thường. Chúng ta… thậm chí còn chưa từng xác nhận là người yêu chính thức. Em biết rõ điều đó mà” .
“Em biết con mẹ anh ấy!” Vân Nam Nam bùng nổ thật sự. Cô đứng phắt dậy, hét lớn giữa nhà hàng: “Ngủ với bà đây bao nhiêu lần, ch*ch nát cả giường rồi giờ anh giở quẻ nói chuyện danh phận à? Bùi Trì, anh có biết hai chữ ‘liêm sỉ’ viết thế nào không?” . Mọi người xung quanh quay lại nhìn chằm chằm. Bùi Trì vội vàng kéo tay cô, thanh toán tiền rồi lôi xềnh xệch cô ra ngoài.
Anh kéo cô đến một công viên vắng vẻ gần đó. Gió đêm lồng lộng thổi, nhưng không làm dịu đi ngọn lửa giận dữ trong lòng Vân Nam Nam . Cô giật tay ra, trừng mắt nhìn anh: “Bây giờ vắng người rồi, anh nói toẹt ra đi. Có muốn giữ em lại không? Một câu thôi!” Bùi Trì nhìn cô gái mình yêu thương đang đứng trước mặt, lòng đau như cắt. Anh muốn ôm cô, muốn giữ cô lại, nhưng lý trí chết tiệt lại chiến thắng. “Không muốn,” anh thốt ra hai từ lạnh lùng .
Vân Nam Nam sững sờ. Cô không hiểu. Tại sao anh lại kiên quyết đẩy cô đi như vậy? “Vậy… chúng ta thì sao?” cô hỏi, giọng vỡ vụn . “Thế cậu ta nói gì?” Tô Niệm Nam tò mò không chịu được . “Hắn đếch nói gì cả,” Vân Nam Nam nhún vai . “Nhưng mà sau đó bọn tớ… làm luôn.” “Vãi chưởng! Sắp sinh ly tử biệt đến nơi rồi mà còn lôi nhau ra ‘xếp hình’ được á?” Tô Niệm Nam há hốc mồm thán phục . “Thì hắn bảo không có danh phận rõ ràng, thế thì với tư cách bạn giường, làm nháy cuối chia tay thì có vấn đề gì?” Vân Nam Nam lý sự cùn . “Rồi rồi, cậu kể tiếp đi. Đánh ‘dã chiến’ thế nào?” “Muốn nghe thật à? Kể ra sợ cậu nứng đấy” .
Hôm ấy, Vân Nam Nam như con thú bị thương, vừa đau đớn vừa tuyệt vọng, cô lao vào cưỡng hôn Bùi Trì. Cô muốn dùng tình dục để trói buộc anh, hoặc ít nhất là để lại một dấu ấn không thể phai mờ. Hai người vừa hôn vừa lảo đảo di chuyển đến một chiếc ghế đá khuất sau lùm cây. Bùi Trì bị cô đẩy ngã ngồi xuống ghế, còn Vân Nam Nam thì không ngần ngại dạng chân ngồi lên đùi anh . Nụ hôn nồng nặc mùi thuốc súng và dục vọng. Bùi Trì cắn nát môi cô, lưỡi khuấy đảo khoang miệng cô như muốn hút hết sinh khí . Vân Nam Nam ngồi trên đùi anh, mông không ngừng ma sát vào đũng quần đang căng cứng. Chỉ vài cái cọ xát, “cậu nhỏ” của Bùi Trì đã dựng đứng lên như cột chống trời .
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận