Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hồi Ức Và Căn Nhà Cũ
Bùi Trì quay trở lại, hai tay xách lỉnh kỉnh đủ thứ đồ ăn sáng thơm phức. Vân Nam Nam như con mèo đói lâu ngày, mắt sáng rực lên, vồ lấy túi đồ ăn, bắt đầu công cuộc “càn quét” dạ dày. Cô ăn một cách ngon lành, chẳng thèm giữ kẽ hình tượng thục nữ gì sất.
Đang lúc cô há cái miệng nhỏ nhắn chuẩn bị “xử đẹp” cái bánh bao thứ tư, Bùi Trì không nhìn nổi nữa, cầm đũa gõ nhẹ lên mu bàn tay cô một cái “chát”.
“Em định ăn cho bể bụng à? Cái bụng nhỏ xíu kia chứa sao hết, cẩn thận bội thực đấy bà cô.”
Vân Nam Nam hất tay anh ra, liếc xéo một cái đầy khiêu khích, rồi ngoan cố cắn ngập răng vào cái bánh bao, vừa nhai vừa lúng búng: “Kệ xác em, anh quản được chắc?”
Ăn uống no nê, cái nết ngang ngược lại trỗi dậy, Vân Nam Nam nằng nặc đòi về nhà cũ của mình. Bùi Trì hết cách, đè cô ra kẹp nhiệt độ, thấy cơn sốt đã lui, người cũng bớt nóng hầm hập mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Trên đường đi, Bùi Trì cầm lái, còn Vân Nam Nam thì ngả người ra ghế phụ, giả vờ nhắm mắt ngủ nhưng thực chất đầu óc đang trôi về miền ký ức xa xăm.
Cô nhớ lại cái thời Bùi Trì còn là chàng trai cấp ba non trẻ. Có lần cô bị sốt cao li bì, nằm bẹp dí trong bệnh viện mấy ngày trời. Cả người cô khi ấy nóng rực như cái lò bát quái, đầu óc quay cuồng mụ mị, mơ mơ màng màng chẳng biết trăng sao gì.
Lúc đó, Tô Niệm Nam túc trực bên cạnh lau người cho cô, đến khi Bùi Trì tan học chạy vào thay ca thì cô ấy mới dám đi chợp mắt.
Trong cơn mê man, cô thấy Bùi Trì cẩn thận thổi từng thìa cháo, bón cho cô ăn. Cổ họng khô khốc, đau rát khiến giọng cô nghe như tiếng vịt đực, cô thều thào hỏi anh: “Bùi Trì… có phải em sốt đến sắp chết rồi không?”
Lúc ấy, gương mặt điển trai của Bùi Trì đanh lại, anh giận dữ đặt mạnh cái thìa sứ xuống bát cháo, tiếng “keng” chói tai vang lên, sắc lẹm và lạnh lùng, khiến Vân Nam Nam đến tận bây giờ vẫn còn ám ảnh cái âm thanh giận dỗi ấy.
Xe dừng bánh, Bùi Trì đã đưa cô đến nơi, Vân Nam Nam cũng từ từ mở mắt. Trước mắt là căn nhà cũ thân thuộc, nơi chứa đựng cả một thời thanh xuân cuồng nhiệt. Vân Nam Nam thấy Bùi Trì tra chìa khóa, đẩy cửa bước vào một cách thàn thục như thể đây là nhà anh vậy. Cô không nhịn được buông lời trêu chọc: “Ô kìa, bác sĩ Bùi vẫn còn nhớ đường đi lối lại cơ à? Tưởng quên sạch rồi chứ.”
Bùi Trì quay lại, nhếch mép cười, ánh mắt lướt qua người cô đầy ẩn ý: “Anh không chỉ nhớ đường, mà còn nhớ rõ mấy bộ đồ lót ren bé xíu của em được giấu ở ngăn tủ thứ mấy trong phòng ngủ kia kìa.”
Vân Nam Nam đỏ mặt, chửi đổng: “Mẹ kiếp, cái đồ biến thái!”
Căn nhà bỏ không mấy ngày đã phủ một lớp bụi mỏng. Vân Nam Nam chưa kịp nói gì thì cái tính lười biếng đã nổi lên, cô chỉ tay năm ngón, ra lệnh cho người đàn ông cao to lực lưỡng trước mặt: “Anh lo mà dọn dẹp phòng ốc cho sạch sẽ đi, bà đây mệt rồi, bà phải đi ngủ.”
Bùi Trì tiến lại gần, ép sát cô vào tường, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô: “Thế thù lao tính sao đây hử?”
Vân Nam Nam nhón chân, chụt một cái vào má anh như ban ơn. Bùi Trì đâu có dễ dãi thế, anh hừ một tiếng, tóm lấy eo cô, ấn người xuống ghế sofa rồi cúi xuống, ngấu nghiến đôi môi đỏ mọng kia một trận cho bõ ghét, hôn đến khi cô mềm nhũn cả người mới buông ra.
“Đây mới gọi là thù lao thực sự này, hiểu chưa?” Anh dùng ngón tay cái miết nhẹ lên cánh môi sưng đỏ ướt át của cô.
Vân Nam Nam thở hổn hển, mặt đỏ bừng, mắng yêu: “Đồ mặt dày.”
Bùi Trì tuy mồm mép hay trêu chọc nhưng tay chân lại cực kỳ nhanh nhẹn. Chẳng mấy chốc anh đã dọn dẹp xong căn phòng ngủ chính. Anh đứng dưới cầu thang gọi với lên: “Xong rồi đấy, lên ngủ đi tiểu tổ tông.”
Vân Nam Nam ôm một đống đồ ăn vặt lỉnh kỉnh, bước chân loạng choạng chạy lên lầu. Bùi Trì nhìn thấy cảnh tượng này thì nhíu mày, vừa kéo chăn ra vừa hỏi: “Chẳng phải kêu buồn ngủ sao? Ôm đống rác rưởi này lên làm gì?”
Vân Nam Nam tót lên giường, chui tọt vào trong chăn ấm, vứt đống snack sang một bên, dựng cái bàn nhỏ lên, bắt đầu mở phim xem.
“Ăn ít thôi, đồ nóng không, lại nhiệt miệng bây giờ,” Bùi Trì càm ràm như ông cụ non.
“Biết rồi, khổ lắm, nói mãi. Thế thì anh xuống pha cho em cốc trà thanh nhiệt đi cho nó mát ruột,” cô sai vặt anh một cách tự nhiên.
Bùi Trì lắc đầu ngao ngán, lê đôi dép lê lẹt xẹt xuống lầu. Đồ ăn vặt của cô toàn thứ mặn chát, khát nước là cái chắc. Anh vào bếp, định lấy nước lọc, thì đập vào mắt là một chiếc bình nước to oạch, nhìn quen mắt vô cùng.
Ký ức ùa về, hình như đây là cái bình anh mua tặng Vân Nam Nam hồi cấp ba, mục đích là để ép con nhỏ lười biếng này uống nhiều nước hơn. Không ngờ cô vẫn còn giữ. Bùi Trì đem rửa sạch sẽ rồi rót đầy nước ấm.
Cầm bình nước lên lầu, Vân Nam Nam liếc mắt một cái rồi dửng dưng như không. Cô bắt bẻ: “Cái bình to tổ bố thế này, anh định bắt em bê lên uống kiểu gì? Muốn gãy tay em hả?”
Bùi Trì bật nắp bình, chỉ vào cái ống hút: “Mắt để đâu đấy? Chẳng phải có ống hút sờ sờ ra đây à?”
Vân Nam Nam chép miệng, “Chậc, quên mất. Mà nước nguội ngắt em không uống đâu nhé.”
Bùi Trì chẳng thèm giữ kẽ, vạch trần luôn: “Em còn hoạnh họe nữa là anh đếch thèm nhận ra cái bình này là quà đính ước năm xưa anh tặng em đâu đấy.”
Vân Nam Nam thẹn quá hóa giận, gân cổ lên cãi: “Ai thèm, em… em chỉ là người hoài cổ, tiếc của nên giữ lại dùng thôi!”
“Vâng, vâng, em là nhất, em là số một,” Bùi Trì cười cợt nhả, rồi lại bị cô đuổi xuống lầu tiếp tục làm “osin” dọn dẹp.
Thực ra tầng dưới cũng không bẩn lắm, Bùi Trì bật robot hút bụi rồi đi sắp xếp lại đồ đạc lộn xộn của cô. Lần này về nước, Vân Nam Nam sống bừa bộn kinh khủng, đồ đạc vứt lung tung. Anh kiên nhẫn nhặt từng món, xếp gọn lại.
Lúc cúi xuống gầm bàn, tay anh chạm phải một phong thư cũ kỹ nằm lọt thỏm trong hộc bàn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận