Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bức Thư Tình Và Chiếc Khăn Len Cũ
Cầm phong thư trên tay, Bùi Trì thầm nghĩ, nếu đây là thư tình thằng nào viết cho Vân Nam Nam thì xác định anh xé nát tại chỗ. Nhưng khi mở ra, dòng chữ người nhận lại khiến anh ngỡ ngàng. Bức thư này… là viết cho anh.
Người gửi: Thẩm Lai.
Cái tên này anh vẫn còn nhớ mang máng. Đó là cô gái năm xưa từng theo đuổi anh rầm rộ, khiến cả trường gà bay chó sủa.
Nhắc đến Thẩm Lai, Bùi Trì lại nhớ đến một giai thoại “đánh dấu chủ quyền” kinh điển của Vân Nam Nam. Hồi đó, Vân Nam Nam vốn lười, chẳng mấy khi mò đến trường tìm anh, nhưng tự nhiên có một đợt cô nàng chăm chỉ đột xuất.
Hôm đó, Bùi Trì vừa xuống sân trường đã thấy Vân Nam Nam đứng vẫy tay từ xa, rạng rỡ như ánh mặt trời. Anh vội vàng bước tới, rút khăn giấy lau mồ hôi trên trán cô, giọng dịu dàng: “Sao tự dưng nay rồng đến nhà tôm thế này?”
Vân Nam Nam ôm chặt lấy cánh tay anh, cọ cọ bộ ngực mềm mại vào người anh, giọng nhão nhoẹt, nũng nịu đến chảy nước: “Người ta nhớ anh mà ~”
Câu nói khiến Bùi Trì nổi hết da gà da vịt, rùng mình một cái: “Thôi đi cô nương, nói chuyện bình thường dùm cái.”
Vân Nam Nam bĩu môi, buông anh ra nhưng ngay lập tức kéo tuột anh vào một con hẻm nhỏ gần đó. Trong không gian chật hẹp, vắng vẻ, hai người quấn lấy nhau, hôn hít điên cuồng. Bàn tay hư hỏng của anh thậm chí đã luồn vào trong lớp áo mỏng manh, chạm vào làn da mịn màng của cô.
Ngày hôm sau, Thẩm Lai hùng hổ chạy tới chất vấn anh, mắt đỏ hoe: “Có phải cậu có bạn gái rồi không? Hôm qua tôi tận mắt thấy cậu hôn cô ta trong hẻm!”
Lúc đó Bùi Trì mới vỡ lẽ. Hóa ra con đường hôm qua là đường Thẩm Lai bắt buộc phải đi qua để về nhà. Vân Nam Nam đã tính toán cả rồi. Anh hào phóng thừa nhận luôn: “Đúng vậy, tôi có bạn gái rồi.”
Giờ nhìn lại phong thư này trong nhà Vân Nam Nam, Bùi Trì không khỏi cảm thấy đắc ý. Hóa ra cô nàng đã âm thầm tịch thu “tang vật” từ bao giờ. Anh tủm tỉm cười, lát nữa nhất định phải lôi cái này ra trêu cô cho bõ ghét.
Xếp xong đồ đạc, anh mở vali của Vân Nam Nam để treo quần áo lên tủ. Bên trong vali có một chiếc hộp màu xanh lam, anh định lấy ra cất đi thì trượt tay, chiếc hộp rơi xuống, nắp bật mở, đồ bên trong văng ra ngoài.
Anh cúi xuống nhặt. Là một chiếc khăn len. Kiểu dáng này… rõ ràng là khăn nam.
Bùi Trì cầm lên ngắm nghía, tim hẫng đi một nhịp nhưng rồi nhanh chóng nhận ra, đây chính là chiếc khăn của anh bị mất tích năm xưa. Anh không nói gì, lặng lẽ xếp nó lại, bỏ vào hộp như cũ.
Dọn dẹp xong xuôi, anh nhẹ nhàng đi lên lầu. Vân Nam Nam đã ngủ say như chết, có lẽ do tác dụng phụ gây buồn ngủ của thuốc cảm. Bên tay trái cô là gói khoai tây chiên ăn dở, điện thoại vẫn đang chiếu phim nhưng màn hình đã tối.
Bùi Trì tắt điện thoại, dẹp gọn đống đồ ăn vặt, rồi rón rén leo lên giường, vòng tay ôm lấy tấm thân mềm mại của Vân Nam Nam, hít hà mùi hương quen thuộc rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
Nhưng chỉ chợp mắt được mười phút, anh lại bật dậy. Cảm giác tò mò và xúc động cứ thôi thúc. Bùi Trì rón rén xuống giường, đi xuống lầu, mở tủ quần áo, lôi chiếc hộp xanh lam kia ra. Anh cầm chiếc khăn len lên, mân mê từng đường kim mũi chỉ, nhìn đi nhìn lại như một thằng ngốc si tình.
Lần thứ hai Bùi Trì quay lại phòng ngủ, Vân Nam Nam đã tỉnh. Cổ họng cô khô khốc, mũi nghẹt cứng. Cô vớ lấy cốc nước ấm trên tủ đầu giường uống một hơi cạn sạch.
Thấy nước hết, Bùi Trì ân cần hỏi: “Còn khát không em? Để anh rót thêm.”
Vân Nam Nam lắc đầu, mệt mỏi nằm xuống, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, ra hiệu cho anh nằm cùng. Bùi Trì cởi dép, leo lên giường, nằm cạnh cô.
Nằm xuống rồi, Bùi Trì mới nhớ đến bức thư tình ban nãy. Anh móc từ túi áo ra, vuốt phẳng nó trước mặt cô.
Vân Nam Nam liếc mắt nhìn, lúc đầu chưa rõ là gì. “Cái quái gì đấy?”
Bùi Trì cười đầy ẩn ý, đưa bức thư sát mặt cô. Vân Nam Nam cầm lấy, đọc lướt qua vài dòng. Ôi trời đất ơi, đây chẳng phải là bức thư tình của con nhỏ Thẩm Lai mà năm xưa cô đã “thủ tiêu” sao?
Cô bật dậy như lò xo, cơn đau đầu bay biến đâu mất. Cô giật phắt lấy bức thư, vò nát trong tay, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và giận dữ: “Sao anh dám lục lọi đồ riêng tư của em hả tên khốn này?”
Vân Nam Nam bắt đầu giở thói già mồm át lẽ phải để che giấu sự quê độ của mình.
Bùi Trì gối đầu lên tay, nhìn bộ dạng xù lông nhím của cô mà buồn cười, anh giả vờ oan ức: “Ơ hay, chẳng phải em sai anh dọn dẹp nhà cửa sao? Anh dọn thì thấy thôi mà.”
Vân Nam Nam cứng họng. Hành vi lén lút giấu thư tình tình địch năm xưa bị chính chủ phát hiện, đúng là nhục để đâu cho hết.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận