Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Ghen Và Bí Mật Bị Bại Lộ
Bùi Trì thầm nghĩ, đúng là con mèo hoang này đang đợi anh ở ngõ cụt đây mà. Anh thở dài một hơi, đặt hai tay lên đôi vai gầy của Vân Nam Nam, xoay cô lại đối diện với mình.
“Vân Nam, em đang ghen lồng lộn lên đấy à?”
Vân Nam Nam không thèm né tránh, cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt như muốn thiêu đốt người đối diện: “Phải, bà đây đang ghen đấy, thì sao nào?”
Kết quả của sự chân thành lại chẳng được đền đáp tử tế. Bùi Trì bật cười, nụ cười đắc ý đến mức gợi đòn. Vân Nam Nam tức tối, tung cước đá mạnh vào ống quyển anh một cái “bộp”: “Anh còn dám cười nữa thì hôm nay cuốn gói cút khỏi nhà em ngay!”
Bùi Trì nén cười, kéo cô vào lòng, siết chặt vòng tay ôm lấy cái eo nhỏ nhắn. Vân Nam Nam nhất thời cứng đờ, tay chân lóng ngóng chẳng biết đặt đâu cho phải.
“Vân Nam, anh vui lắm,” Bùi Trì gục đầu vào vai cô, hít hà mùi hương trên cổ cô. Vân Nam Nam còn đang ngơ ngác chưa hiểu cái tên biến thái này vui vì nỗi gì thì anh đã thủ thỉ tiếp: “Anh vui vì em ghen. Em ghen chứng tỏ em để tâm đến anh, chứng tỏ em còn thích anh nhiều lắm.”
Vân Nam Nam bĩu môi, hừ lạnh nhưng vẫn im lặng để anh nói tiếp.
“Cái hôm anh với em hôn nhau ngấu nghiến trong con hẻm nhỏ ấy, hôm sau Thẩm Lai hùng hổ tìm đến anh.”
Nghe đến tên “tình địch”, tai Vân Nam Nam dựng đứng lên như ra đa. Cô tò mò muốn chết xem con nhỏ đó đã nói gì.
“Vân Nam, em đoán xem?” Bùi Trì lại dở chứng câu giờ.
Vân Nam Nam véo mạnh vào eo anh: “Có rắm mau thả, đừng để bà điên tiết.”
Bùi Trì cười khổ, xoa xoa chỗ bị véo: “Hôm đó cô ta hỏi anh có phải đã có bạn gái rồi không. Anh còn đang ngơ ngác thì cô ta bảo nhìn thấy anh hôn người khác. Lúc đó anh mới vỡ lẽ, anh bảo người đó là em.”
Vân Nam Nam nín thở, tim đập thình thịch chờ đợi câu chốt hạ.
“Thẩm Lai nhắc đến em, và anh trả lời là: Phải.”
Phải, tôi có bạn gái rồi.
Câu trả lời ngắn gọn ấy như một cú đấm vào những khúc mắc trong lòng Vân Nam Nam bấy lâu nay. Điều khiến cô ấm ức không phải là chuyện Bùi Trì ép cô ra nước ngoài, mà là cái câu “không có quan hệ rõ ràng” chết tiệt kia. Giờ nghe anh thừa nhận danh phận, cô vừa hả hê vừa bối rối, không dám nhìn thẳng vào mắt anh nữa.
“Chuyện xưa lắc xưa lơ thế mà anh cũng nhớ dai nhỉ?” Cô lảng tránh, nói bừa một câu.
Bùi Trì nhìn thấu sự trốn tránh của cô, nụ cười trên môi tắt ngúm, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy: “Vì nó quan trọng, rất quan trọng, nên anh mới khắc cốt ghi tâm.”
Không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Vân Nam Nam vội vàng kéo tay anh, chỉ vào một cửa hàng quen thuộc ở ngã rẽ: “Đi mua quần áo đi, em cần sắm sửa lại tủ đồ.”
Hai người bước vào cửa tiệm. Bà chủ quán, một người phụ nữ trung niên phốp pháp, nhiệt tình chào đón: “Ôi chao, Vân Nam Nam, em về nước rồi đấy à?”
“Vâng, không về thì đứng đây là hồn ma chắc?” Vân Nam Nam đáp trả tưng tửng, ném túi xách cho Bùi Trì giữ rồi lao vào đống quần áo.
Cô chọn đồ nhanh như gió, vơ vét đủ loại từ váy vóc đến quần áo ngủ. Lúc thanh toán, Bùi Trì chủ động đưa mã QR ra trả tiền. Bà chủ quán tinh mắt, quét mã cái “tít” rồi cười hề hề: “Chị tính sơ sơ thôi, thừa thiếu gì chị bắn lại vào WeChat cho em sau nhé.”
Vân Nam Nam trêu chọc: “Gớm, tiền đồ của chị đấy, em có quỵt bao giờ đâu mà lo. Đồ mê tiền.”
Bà chủ bĩu môi: “Thế tiền cái áo khoác em lấy hồi tháng mười năm ngoái đã trả chị chưa mà mạnh miệng?”
Không gian như đóng băng. Bùi Trì đang cất điện thoại, nghe thấy cụm từ “tháng mười năm ngoái” thì khựng lại. Anh quay sang nhìn Vân Nam Nam, ánh mắt sắc lẹm: “Tháng mười năm ngoái em về đây sao?”
Vân Nam Nam toát mồ hôi hột, vội vàng chặn họng bà chủ: “Áo khoác bao nhiêu tiền, em trả ngay bây giờ, chị im giùm em!”
Nhưng bà chủ quán vô tư nào có biết sóng gió đang nổi lên, lại còn quay sang cười với Bùi Trì kể công: “Đúng rồi, tháng mười năm ngoái trời lạnh buốt, cô nàng vừa xuống máy bay đã lao thẳng đến chỗ chị vơ một cái áo khoác dày sụ rồi chạy biến.”
Bùi Trì nhìn chằm chằm Vân Nam Nam, còn cô thì cúi gằm mặt, hận không thể khâu miệng bà chủ lại.
Ra khỏi cửa tiệm, Bùi Trì bắt đầu màn thẩm vấn: “Khai thật đi, năm ngoái em lén lút về làm gì?”
Vân Nam Nam biết không giấu được, đành lấp liếm: “Thì… về xem xét thị trường để mở triển lãm tranh chứ làm gì.”
“Thế triển lãm đâu?”
“Thì đang đợi anh lo liệu giúp em đây,” cô nháy mắt, giở giọng nũng nịu.
Bùi Trì biết thừa cô đang nói dối, nhưng anh không vạch trần ngay, chỉ gõ nhẹ lên đầu cô một cái: “Mơ đi cưng.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận