Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: “Tiền Lương” Và Người Mẫu Khỏa Thân
Vân Nam Nam lại thực hiện cuộc di cư từ nhà mình sang nhà Bùi Trì. Cô khuân vác đủ thứ đồ đạc lỉnh kỉnh, quần áo, mỹ phẩm, nhìn qua là biết có ý định “ăn dầm nằm dề” dài hạn.
Sau bữa cơm tối, Bùi Trì chui vào thư phòng làm việc. Vân Nam Nam lẽo đẽo theo sau. Thấy anh không đuổi, cô tự nhiên như ruồi, leo tót lên ngồi trên mặt bàn làm việc rộng rãi của anh, đung đưa đôi chân trần trắng muốt.
“Này Bùi Trì, lương bác sĩ của anh một tháng được bao nhiêu thế?” Vân Nam Nam vừa gặm táo vừa tò mò hỏi, nhớ lại vụ anh trả tiền quần áo không chớp mắt ban chiều.
Ngón tay đang gõ phím của Bùi Trì khựng lại. Anh đẩy gọng kính, nhếch mép đưa ra một câu trả lời đầy tính khiêu khích: “Đủ để nuôi em ăn chơi phè phỡn cả đời mà vẫn còn dư.”
Vân Nam Nam bĩu môi chê bai cái sự sến sẩm này: “Ai cần anh nuôi em. Ý em là nuôi tranh của em cơ. Em nói với Tô Niệm Nam rồi, anh mà không đủ tiền mua tranh ủng hộ em là em đá đít anh ngay.”
Bùi Trì gập máy tính lại, đẩy sang một bên. Anh xoay ghế lại, hai tay đặt lên eo cô, kéo cô xích lại gần mình, kẹp giữa hai đùi anh.
“Không mua nổi tranh thì lấy thân gán nợ được không? Làm người mẫu khỏa thân cho em vẽ nhé?”
Vân Nam Nam nuốt nước bọt cái “ực”. Ý kiến này… nghe mlem mlem phết. Cô đặt quả táo cắn dở sang một bên, vươn ngón chân cái ra, ấn nhẹ rồi miết dọc theo lồng ngực săn chắc ẩn sau lớp áo sơ mi của anh.
Cô híp mắt, nhìn anh như con thú săn mồi: “Cơ thể ngon nghẻ thế này mà không dùng để vẽ thì đúng là phí của giời. Được, chốt đơn!”
Bùi Trì nắm lấy bàn chân hư hỏng đang trêu chọc trên ngực mình, cúi xuống hôn lên mu bàn chân cô. Vân Nam Nam rụt chân lại vì nhột, nhưng rồi lại táo bạo hơn, cô dùng ngón tay thon dài chọc vào cơ bụng anh, cười khúc khích: “Anh định làm người mẫu thì phải tập cởi đồ cho chuyên nghiệp vào.”
“Cần gì tập, đứng trước mặt em là tự động muốn cởi rồi,” Bùi Trì đáp trả, ánh mắt tối sầm lại vì dục vọng.
Vân Nam Nam rướn người tới, hai tay vòng qua cổ anh, thì thầm: “Thế bây giờ cởi luôn đi, bác sĩ Bùi.”
Bùi Trì không nói không rằng, bàn tay to lớn luồn vào trong váy ngủ của cô, vuốt ve dọc theo đùi non mịn màng, tiến thẳng vào vùng cấm địa ướt át. Vân Nam Nam rùng mình, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận