Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hình Phạt Buổi Sáng & Nỗi Lòng Cất Giấu
Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu xiên qua rèm cửa. Vân Nam Nam tỉnh dậy lúc hơn 8 giờ, cảm thấy toàn thân ê ẩm như bị xe lu cán qua. Cô quay sang nhìn tên đầu sỏ gây ra chuyện này vẫn đang ngủ say sưa, gương mặt tuấn tú lúc ngủ trông hiền lành đến lạ.
Cơn ngứa tay nổi lên. Cô rón rén mở ngăn kéo tủ đầu giường, tìm được một cây bút dạ màu đen. Với nụ cười gian tà, cô nhẹ nhàng vẽ lên trán Bùi Trì một con rùa to đùng, còn khuyến mãi thêm mấy nốt ruồi duyên dáng bên khóe miệng.
Vừa đóng nắp bút lại, Bùi Trì bất ngờ mở mắt. Đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm khiến Vân Nam Nam giật bắn mình.
“Vẽ xong chưa họa sĩ đại tài?” Giọng anh khàn khàn vì mới ngủ dậy.
“Anh… anh dậy từ bao giờ thế?” Vân Nam Nam lắp bắp, chột dạ giấu cây bút ra sau lưng.
“Từ lúc em lục lọi cái tủ rồi,” Bùi Trì nhếch mép, không thèm quan tâm đến cái mặt mèo của mình. Anh vươn tay kéo cô ngã nhào vào lòng mình, siết chặt.
“Nghịch xong rồi thì bàn chuyện chính đi. Chuyện tối qua em đồng ý làm bạn gái anh, cấm nuốt lời đấy nhé.”
Vân Nam Nam định giở bài cùn cãi chày cãi cối là “tối qua say tình không nhớ gì”, nhưng Bùi Trì đã nhanh tay hơn, ấn đầu cô áp sát vào lồng ngực trái của anh.
“Nghe đi, nó đang đập loạn lên vì em đấy. Đừng có hối hận, tim anh yếu lắm, không chịu nổi cú sốc bị em đá lần nữa đâu.”
Nghe nhịp tim đập thình thịch mạnh mẽ của người đàn ông, mặt Vân Nam Nam nóng bừng. Cô im lặng một lúc, rồi vòng tay ôm lấy eo anh, vùi mặt vào ngực anh thì thầm: “Bùi Trì, thực ra em chưa bao giờ có ý định hối hận cả.”
Bùi Trì siết chặt vòng tay, giọng nghẹn ngào: “Vân Nam, em tha thứ cho anh rồi sao?”
“Em vốn dĩ đâu có trách anh chuyện đó… em chỉ giận thôi.” Giận vì anh nhát gan, giận vì anh tự quyết định thay cô.
“Phải, là anh sai, anh là thằng tồi,” Bùi Trì gục mặt vào hõm cổ cô, giọng run run. “Là anh tự cho mình là đúng, cứ nghĩ đẩy em đi là tốt cho em. Nhưng em đi rồi, không ngày nào anh không hối hận. Anh nhớ em đến phát điên.”
Vân Nam Nam cảm thấy vai mình ươn ướt. Bùi Trì đang khóc. Tên đàn ông cao ngạo, lạnh lùng này đang khóc vì cô.
“Anh hối hận gì chứ?” cô hỏi nhỏ.
“Hối hận vì đã để em rời đi. Những lời anh nói năm đó đều là dối trá. Anh yêu em, muốn giữ em lại bên cạnh từng giây từng phút, nhưng anh sợ… sợ mình kìm hãm tương lai của em.”
Vân Nam Nam cũng rưng rưng nước mắt. Cô đấm nhẹ vào lưng anh: “Đồ ngốc này. Tương lai tốt đẹp mà không có anh thì có ý nghĩa gì chứ?”
Hai người ôm nhau khóc một trận cho thỏa nỗi lòng bao năm xa cách. Bao nhiêu hiểu lầm, bao nhiêu ấm ức đều tan biến theo những giọt nước mắt và cái ôm ấm áp buổi sáng hôm ấy.
Sau màn sướt mướt, Bùi Trì xuống bếp làm bữa sáng với khuôn mặt vẫn còn nguyên hình con rùa. Vân Nam Nam nằm trên giường cười lăn lộn rồi gọi điện báo tin cho Tô Niệm Nam.
“Alo, gì đấy má?” Tô Niệm Nam ngái ngủ nghe máy.
“Dậy đi, có tin động trời. Tớ với Bùi Trì… ‘gương lành’ rồi!”
“À, thế à. Tưởng chuyện gì, tớ biết tỏng từ tám kiếp rồi. Thôi nhé, buồn ngủ lắm.” Tút tút tút.
Vân Nam Nam ngẩn tò te nhìn điện thoại. Phản ứng nhạt nhẽo gì vậy trời? Cô ném điện thoại sang một bên, bước ra ban công, hít thở không khí trong lành.
Cuối cùng thì, sau bao nhiêu vòng vo, cô cũng đã quay về đúng nơi mình thuộc về. Bên cạnh tên khốn Bùi Trì đáng ghét nhưng cũng đáng yêu này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận