Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hồi Ức Về Chàng MC Và Bữa Tối “Ăn Bám”
Vân Nam Nam đứng tựa lan can ban công, gió đêm lùa vào vạt áo ngủ mỏng manh, nhưng cô chẳng thấy lạnh, bởi ký ức về những lần lén lút về nước cứ sưởi ấm lồng ngực. Năm nào cô cũng về, như một con thiêu thân lao đầu vào lửa, chỉ để nhìn xem tên khốn Bùi Trì kia đã chịu thua hay chưa.
Nhớ lại tháng mười năm ngoái, cái lạnh của quê nhà đúng là không đùa được. Vừa bước xuống sân bay, gió lạnh như dao cứa vào da thịt, cô run cầm cập bắt xe lao thẳng đến tiệm quần áo quen thuộc.
Bà chủ tiệm đang dán mắt vào ipad xem phim Hàn Quốc, thấy cô lao vào như một cơn lốc thì chỉ buông một câu dửng dưng: “Lại mò về rồi đấy à? Con nợ hay con nghiện mà về lén lút thế?”
Vân Nam Nam vừa vuốt lại mái tóc rối bù, vừa xuýt xoa: “Chị đừng nói nhảm nữa, lấy gấp cho em cái áo khoác dày nhất đi, em sắp đóng băng thành cục đá rồi đây này!”
“Tự vào mà bới, chị đang đoạn gay cấn.”
Vân Nam Nam vơ đại một chiếc áo phao to sụ, trùm lên người, liếc đồng hồ rồi vứt tiền lên bàn: “Em đi trước đây, gấp lắm rồi!”
Hôm ấy, cô nghe tin trường đại học cũ của Bùi Trì tổ chức đại hội thể thao, và quan trọng nhất: Bùi Trì làm MC. Cô nhờ một người bạn cũ dẫn vào, đeo thêm cặp kính râm to bản che hết nửa khuôn mặt để ngụy trang.
Bạn cô khúc khích cười: “Gớm, đeo kính râm trời râm, cô nương sợ nhìn trai đẹp lóa mắt à?”
“Tớ thích thế, cho nó ngầu,” Vân Nam Nam nhếch mép.
Giữa biển người huyên náo, ánh mắt cô dính chặt vào chàng trai đứng trên bục cao. Bùi Trì mặc bộ vest chỉnh tề, dáng người cao ráo, giọng nói trầm ấm vang lên qua micro khiến tim cô lỡ nhịp. Cả buổi hôm đó, cô ngắm anh không chớp mắt, nuốt trọn từng cử chỉ của anh vào tâm trí.
Cuối buổi, cô vào nhà vệ sinh chỉnh trang lại nhan sắc thì nghe thấy tiếng xì xào của mấy nữ sinh viên non nớt bên trong.
“Này, mấy bà thấy anh MC Bùi Trì không? Trời ơi đẹp trai muốn xỉu!”
“Chuẩn luôn, giọng nói nghe mà muốn mang bầu luôn á. Không biết anh ấy có người yêu chưa nhỉ?”
Vân Nam Nam đang rửa tay, nghe thấy thế thì máu “hoạn thư” nổi lên. Cô chậm rãi lau tay, quay sang nhìn đám gà bông kia, cười tươi rói: “Mấy em gái đang bàn về Bùi Trì hả?”
Mấy cô bé gật đầu lia lịa, mắt sáng rực: “Vâng ạ, chị cũng thấy anh ấy ngon giai đúng không?”
Vân Nam Nam thong thả chỉnh lại gọng kính, giọng điệu đầy vẻ tiếc nuối giả tạo: “Ngon thì ngon thật, nhưng tiếc là hoa đã có chủ rồi.”
“Hả? Thật ạ?” Cả đám nhao nhao thất vọng. “Sao bọn em nghe đồn anh ấy độc thân vui tính?”
“Tin vịt đấy,” Vân Nam Nam chốt hạ, ánh mắt sắc lẹm. “Chị biết rõ bạn gái anh ấy là ai, mấy đứa muốn biết không?”
“Muốn ạ! Ai mà tốt số thế?”
Vân Nam Nam ghé sát lại, thì thầm đầy bí hiểm: “Là chị đây.”
Nói xong, cô bỏ lại đám nữ sinh ngơ ngác, nghênh ngang bước ra ngoài như một bà hoàng vừa đánh dấu lãnh thổ xong.
Nghĩ lại chuyện cũ, Vân Nam Nam không nhịn được mà cười phá lên, tiếng cười giòn tan vang vọng ngoài ban công. Bùi Trì bước ra từ lúc nào, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô: “Nghĩ gì mà cười gian thế? Lại đang ủ mưu tính kế gì hại anh hả?”
Vân Nam Nam quay lại, vòng tay ôm cổ anh, mắt lúng liếng: “Không có gì, chỉ là nhớ lại một chuyện hài hước thôi. Cơm nước xong chưa osin cao cấp của em?”
“Xong rồi, vào ăn kẻo nguội.”
Bữa tối đơn giản với trứng chiên và canh rau. Vân Nam Nam nhìn đĩa trứng chín kỹ 100%, bĩu môi: “Em thích lòng đào mà, sao anh chiên khô khốc thế này?”
“Ăn chín uống sôi, lòng đào cái gì mà lòng đào,” Bùi Trì gắp một miếng nhét vào miệng cô chặn họng.
Vân Nam Nam vừa nhai vừa liếc quanh căn hộ sang trọng: “Bùi Trì này, nhà này anh mua hay đi thuê đấy?”
“Nhà bà nội tặng.”
“Thế xe?”
“Cũng là bà cho.”
Vân Nam Nam nuốt trôi miếng trứng, chậc lưỡi lắc đầu: “Chậc chậc, đường đường là bác sĩ khoa ngoại mà lại là công tử bột, toàn ăn bám người già thế này à?”
Bùi Trì nhướng mày, khóe môi cong lên nụ cười xấu xa: “Vừa mới quay lại đã tính toán tài sản của chồng rồi sao? Sợ anh nghèo không nuôi nổi cái bụng không đáy của em à?”
“Tình yêu mà không có vật chất thì chỉ là đống cát vụn trước gió thôi cưng ơi,” Vân Nam Nam đáp trả tưng tửng.
“Thế vật chất mà không có tình yêu thì sao?”
“Thì sướng chứ sao,” cô nháy mắt, vẻ mặt gợi đòn. “Chơi trai miễn phí, lại còn được trai bao nuôi, sướng như tiên còn gì.”
Bùi Trì đen mặt, gõ nhẹ đầu đũa lên trán cô: “Ăn cơm đi, bớt nói nhảm.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận