Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hợp Đồng Tiền Tỷ Và Mùi Sát Trùng Kích Thích
Sáng hôm sau, Bùi Trì vẫn chưa về. Vân Nam Nam dậy sớm, trang điểm sơ qua rồi bắt xe đi ký hợp đồng thuê mặt bằng. Vụ này cô phải tự thân vận động vì “nhà tài trợ” đang bận cứu người rồi.
Ký tá xong xuôi, cầm bản hợp đồng còn thơm mùi mực, Vân Nam Nam gọi cho Bùi Trì.
“Xong việc chưa ông xã?” cô hớn hở.
“Vừa xong một ca, nhưng chiều còn ca nữa. Em đang đâu đấy?” Giọng Bùi Trì nghe hơi mệt nhưng vẫn ấm áp.
“Em ký xong rồi. Giờ em qua bệnh viện thăm nuôi anh nhé? Tiện thể kiểm tra xem có cô y tá nào ve vãn anh không,” cô trêu.
“Được, qua đây. Anh nhớ em rồi.”
Vân Nam Nam phi thẳng đến bệnh viện. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi khiến cô hơi nhăn mặt, nhưng nghĩ đến việc Bùi Trì đang ở đây, cô lại thấy cái mùi này cũng… quyến rũ lạ thường.
Bùi Trì đang ngồi trong phòng làm việc, áo blouse trắng tinh, kính gọng vàng, trông vừa tri thức vừa cấm dục. Thấy cô vào, mắt anh sáng lên, nhưng vì đang ở nơi công cộng nên chỉ dám nắm tay cô, kéo cô ngồi xuống ghế cạnh mình.
“Mệt không?” cô hỏi, ngón tay nghịch nghịch vạt áo blouse của anh.
“Mệt chứ,” Bùi Trì thở hắt ra, tháo kính xuống day day sống mũi, “Nghề này nó bào mòn sức lực kinh khủng. Nhiều lúc mổ xong, tay chân rã rời, chỉ muốn nằm vật ra ngủ.”
Vân Nam Nam nhìn anh xót xa: “Em tưởng anh sẽ nói kiểu ‘vì bệnh nhân anh không thấy mệt’ chứ?”
Bùi Trì phì cười, véo má cô: “Đó là văn mẫu thôi. Con người mà, ai chả biết mệt. Thế còn em? Vẽ tranh có mệt không?”
“Mệt muốn chết!” Vân Nam Nam than vãn, “Ngồi gãy cả lưng, mắt thì mờ, nhiều lúc ý tưởng không ra chỉ muốn xé toạc bức tranh. Hồi mới học, nhìn bảng màu mà muốn nôn luôn ấy.”
“Đấy, nghề nào cũng có cái khổ riêng,” Bùi Trì gật gù, ánh mắt dịu dàng, “Nhưng mà Nam Nam này, mỗi khi nhìn thấy bệnh nhân được cứu sống, thấy họ cười với người nhà, anh lại thấy… đáng. Cũng như em thôi, có người mua tranh, có người hiểu được tranh em vẽ, sướng mà đúng không?”
“Chuẩn!” Vân Nam Nam búng tay, “Quan trọng nhất là họ trả tiền tươi thóc thật. Có tiền là em vui rồi.”
“Anh cũng thế, lương về là anh vui,” Bùi Trì hùa theo.
Hai người nhìn nhau cười khúc khích. Không gian bệnh viện lạnh lẽo bỗng trở nên ấm áp lạ thường. Bùi Trì lôi ra mấy cuốn sách ghi chép hồi đại học cho cô xem giết thời gian. Chữ anh đẹp, ghi chép nắn nót, nhưng nội dung toàn thuật ngữ y khoa khô khan như ngói. Vân Nam Nam đọc chưa được ba dòng đã gục đầu xuống bàn ngủ ngon lành.
Đến tối muộn, lại có ca cấp cứu khẩn cấp. Bùi Trì chỉ kịp đắp cho cô cái chăn mỏng rồi lao đi. Vân Nam Nam tỉnh dậy giữa căn phòng vắng tanh, điện thoại báo tin nhắn của Tô Niệm Nam gửi mẫu thiết kế cửa hàng. Cô thở dài, thu dọn đồ đạc rồi lủi thủi đi về. Làm vợ bác sĩ, đúng là phải có thần kinh thép và khả năng chịu đựng sự cô đơn thượng thừa.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận