Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Váy Cưới Gợi Cảm Và Lời Mời Về Nhà Ra Mắt
Chuyện thắt ống dẫn tinh vẫn lơ lửng trên đầu như một quả bom nổ chậm. Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, Vân Nam Nam đè Bùi Trì xuống giường, trừng mắt cảnh cáo: “Này lão già, em nói lại lần cuối nhé. Chuyện ‘triệt sản’ ấy, dẹp ngay. Em không muốn sinh con bây giờ, nhưng em cũng không muốn anh đụng dao kéo vào ‘của quý’ đâu. Nhỡ đâu sau này anh già, anh hối hận, hoặc nhỡ đâu… em đổi ý muốn có một đứa con giống anh thì sao? Lúc đó tháo không được, em thiến anh đấy.”
Bùi Trì cười, tay luồn vào áo ngủ vuốt ve tấm lưng trần mịn màng của cô, kéo cô sát vào lòng: “Được rồi, nghe bà xã hết. Nếu sau này không sinh được thì mình nhận nuôi. Miễn là có em, con cái có hay không chả quan trọng.”
Vấn đề coi như tạm gác lại. Trời chuyển sang đông, tuyết đầu mùa bắt đầu rơi cũng là lúc Tô Niệm Nam gọi điện hét toáng lên: “Tao với Giang Lâm An đăng ký kết hôn rồi! Nhìn sổ đỏ… à nhầm, sổ hộ khẩu đỏ chót đây này!”
Vân Nam Nam nhìn tấm ảnh hai người cười toe toét như hoa nở mà Tô Niệm Nam gửi, lòng cũng rộn ràng theo. Cô dí tấm ảnh vào mặt Bùi Trì: “Nhìn người ta đi, sắp làm đám cưới rồi đấy. Em xí phần làm phù dâu rồi nhé!”
Bùi Trì đang đọc sách, liếc nhìn rồi cười đểu: “Thế em có muốn làm cô dâu không? Nói một tiếng anh chiều luôn.”
“Mơ đi cưng, chưa cầu hôn tử tế mà đòi rước bà về dinh à?” Cô bĩu môi, đá nhẹ vào chân anh. Bùi Trì bất ngờ quỳ một gối xuống sàn, làm bộ long trọng. Vân Nam Nam trợn mắt: “Đồ thần kinh, đứng dậy ngay!”
Cuối xuân đầu hè là thời điểm vàng để cưới xin. Vân Nam Nam hộ tống Tô Niệm Nam đi thử váy cưới. Trong khi cô dâu chính đang e thẹn, thì “cô dâu hụt” Vân Nam Nam lại thử đồ nhiệt tình hơn cả. Cô chọn những bộ váy khoét sâu, ôm sát, tôn lên ba vòng “bốc lửa” rồi chụp ảnh gửi hàng loạt cho Bùi Trì.
Tin nhắn gửi đi: “Ngon không anh?” Bùi Trì rep lại ngay lập tức: “Em đang dụ dỗ anh cầu hôn hay dụ dỗ anh ‘thịt’ em ngay tại chỗ?” Vân Nam Nam cười khúc khích: “Cút! (icon mỉm cười thân thiện).”
Tết Nguyên Đán cận kề. Bố của Vân Nam Nam gọi điện từ nước ngoài về, cuộc gọi ngắn ngủi và lạnh nhạt như mọi khi. Ông hỏi cô có qua đó ăn Tết không, cô đáp gọn lỏn: “Người Trung Quốc ai lại ra nước ngoài ăn Tết, mất gốc à bố?” rồi cúp máy. Cô nhắn vài dòng cho mẹ rồi quăng điện thoại sang một bên, lòng hơi chùng xuống.
Đúng lúc đó, Bùi Trì bước vào phòng, vừa cúp điện thoại với phụ huynh. Anh leo lên giường, ôm lấy cô từ phía sau, cằm dụi vào hõm vai cô: “Bố mẹ anh bảo năm nay dẫn em về ăn cơm tất niên.”
Vân Nam Nam giật mình quay lại: “Hả? Anh khai chuyện bọn mình từ bao giờ thế?”
“Từ lúc em mới về nước, anh đã báo cáo tổ chức rồi,” Bùi Trì tỉnh bơ.
Vân Nam Nam hoảng hốt: “Chết cha, em chưa chuẩn bị gì cả! Bố mẹ anh thích gì? Em phải mua quà gì cho hợp? Nhỡ hai bác không ưng em thì sao?”
Bùi Trì hôn chụt lên môi cô trấn an: “Bố mẹ anh thích nhất là con dâu, em cứ vác cái thân xác xinh đẹp này về là hai cụ mừng rơi nước mắt rồi. Lo mà tẩm bổ đi, về đấy là bị vỗ béo đấy.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận