Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn “Combat” Với Họ Hàng Và Những Tấm Vé Máy Bay Nhàu Nát
Ngày về ra mắt, Vân Nam Nam hồi hộp đến mức tay lạnh toát. May mắn thay, bố mẹ Bùi Trì cực kỳ tâm lý và hiền hậu, đón tiếp cô như con gái trong nhà. Nhưng đời đâu như mơ, “đặc sản” ngày Tết chính là đám họ hàng vô duyên.
Vừa ngồi xuống chưa nóng mông, cô Bảy đã bắt đầu tra khảo: “Thế Nam Nam định bao giờ cưới thằng Trì? Cô nghe mẹ nó bảo cháu lớn tuổi hơn thằng Trì à? Lái máy bay bà già hả?”
Vân Nam Nam đang định mở miệng “bật” lại thì Bùi Trì đã lên tiếng, giọng lạnh tanh nhưng đầy uy lực: “Lúc nào cưới thì cưới, cháu lo được, cô không cần bận tâm.”
Chưa yên với cô Bảy thì dì Tám lại nhảy vào: “Thế định đẻ mấy đứa? Tuổi này rồi đẻ nhanh lên không lại tịt ngòi. Nhà này có mỗi thằng Trì là độc đinh đấy.”
Vân Nam Nam nghe mà muốn tăng xông. Bùi Trì đặt đũa xuống cái “cạch”, mặt không biến sắc nói một câu chấn động: “Chúng cháu không đẻ. Cháu bị yếu sinh lý, vô sinh rồi, khỏi đẻ.”
Cả mâm cơm im phăng phắc. Cô Bảy dì Tám há hốc mồm, bố mẹ Bùi Trì nghẹn lời. Còn Vân Nam Nam thì cúi gằm mặt xuống bát cơm, vai run lên bần bật vì nhịn cười. Nước đi này của bác sĩ Bùi đúng là không ai lường trước được!
Tiễn xong đám họ hàng “hãm tài”, Vân Nam Nam thở phào nhẹ nhõm. Cô trốn vào phòng Bùi Trì, lôi album ảnh hồi nhỏ của anh ra xem. Lúc này, mẹ Bùi gõ cửa mang đĩa nho vào.
“Dì vào đi ạ,” Vân Nam Nam vội đứng dậy.
Mẹ Bùi nhìn cuốn album, cười hiền hậu: “Xem ảnh thằng Trì hồi bé hả? Ngày xưa nó ngốc lắm, để dì kể cho nghe mấy chuyện xấu hổ của nó.”
Hai người phụ nữ rôm rả nói chuyện, Vân Nam Nam cười đến đau cả bụng khi nghe chuyện Bùi Trì tè dầm hay bị chó đuổi. Lật đến cuối cuốn album, cô bỗng thấy cộm cộm. Rút ra xem, là một xấp vé máy bay cũ kỹ, nhàu nát.
“Dì ơi, Bùi Trì hay đi nước ngoài lắm ạ?” Cô tò mò hỏi.
Nụ cười trên môi mẹ Bùi tắt dần, bà thở dài: “Chuyện này dì nói cháu đừng giận nhé. Hồi cấp ba nó yêu đương nhăng nhít rồi bị thất tình. Cô bé kia đi nước ngoài, mấy năm sau đó, thỉnh thoảng thằng Trì nó lại lẳng lặng bay sang đấy rồi về, mặt buồn thiu.”
Tim Vân Nam Nam hẫng một nhịp. Cô nhìn kỹ những tấm vé, địa điểm đến chính là thành phố cô sống bao năm qua. Những tấm vé bị vò nát rồi lại được vuốt phẳng phiu, ép cẩn thận vào album.
“Đừng nghĩ nhiều cháu nhé, chuyện cũ rồi,” mẹ Bùi an ủi.
Vân Nam Nam mỉm cười gượng gạo, nhưng trong lòng dậy sóng. Tối hôm đó, đợi Bùi Trì tắm xong leo lên giường, cô ném xấp vé máy bay vào ngực anh, giọng run run chất vấn:
“Khai mau, anh lén lút sang thăm em bao nhiêu lần rồi?”
Bùi Trì nhìn mấy tấm vé, thở dài bất lực: “Anh không nhớ nữa. Nhiều lắm.”
Vân Nam Nam lao vào người anh, vừa đấm vừa khóc: “Nhiều lần thế sao không đến gặp em? Anh đứng từ xa nhìn trộm em như kẻ biến thái thế à? Sao anh không ra mặt hả đồ tồi?”
Bùi Trì ôm chặt lấy cô, mặc cho cô trút giận: “Vì anh hèn. Anh nhớ em đến phát điên, mua vé bay sang đấy, nhưng đến nơi lại không dám gặp. Anh sợ gặp rồi anh sẽ không buông tay em được nữa. Anh vò nát vé vì giận bản thân mình, nhưng lại không nỡ vứt đi vì nó là thứ duy nhất gắn kết anh với nơi em sống.”
“Anh đúng là đồ khốn nạn, đồ ngốc!” Vân Nam Nam mắng, nước mắt ướt đẫm ngực áo anh.
“Ừ, anh khốn nạn. Thế còn em? Em nhớ anh sao không về tìm anh? Sao không chủ động?” Bùi Trì hỏi ngược lại.
Vân Nam Nam cứng họng. Ừ nhỉ, cô cũng hèn kém gì anh đâu. Hai kẻ ngốc hành hạ nhau bao năm trời.
“Không nói nữa, đi ngủ! Ghét anh!” Cô giấu mặt vào chăn, trốn tránh sự thật. Bùi Trì cười khổ, tắt đèn rồi chui vào chăn, ôm riết lấy “bà cô” ương bướng của mình, hôn lên tóc cô dỗ dành cả đêm.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận