Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhẫn Cưới Kim Cương Và Màn Cầu Hôn “Bá Đạo”
Ngày cưới của Tô Niệm Nam và Giang Lâm An cuối cùng cũng đến. Bảy giờ sáng, Vân Nam Nam đã dậy, lòng rạo rực như chính mình đi lấy chồng. Cô mò mẫm vào nhà vệ sinh rửa mặt, đang vuốt nước lên mặt thì thấy ngón tay vướng vướng. Nhìn xuống, một chiếc nhẫn bạc đơn giản nằm gọn trên ngón áp út.
“Cái quái gì đây?” Cô lẩm bẩm. Đừng nói là lão Bùi cầu hôn kiểu “đánh úp” lén lút này nhé? Thế thì nhạt nhẽo quá!
“Dậy rồi à?” Bùi Trì dựa cửa nhà tắm, nhìn cô cười tủm tỉm.
Vân Nam Nam giơ bàn tay ướt nhẹp lên: “Giải thích đi, cái này là gì? Cầu hôn đấy à? Sơ sài thế này bà không nhận đâu nhé.”
Bùi Trì bước tới, nắm lấy tay cô hôn một cái chụt: “Đóng dấu chủ quyền thôi. Còn cầu hôn á? Em muốn lắm rồi đúng không?”
“Mơ đi!” Cô hất tay anh ra, đi ra ngoài thay đồ.
Đám cưới diễn ra trong không khí lãng mạn và xúc động. Nhìn Tô Niệm Nam lộng lẫy trong váy cưới bước về phía Giang Lâm An, nhìn bàn tay chú rể run rẩy vì hạnh phúc, Vân Nam Nam không kìm được nước mắt. Cô khóc nức nở, quay sang đấm thụp vào vai Bùi Trì.
“Hu hu… nhìn người ta đi… hạnh phúc quá… em cảm động chết mất…”
Bùi Trì vừa buồn cười vừa thương, rút khăn giấy lau nước mũi cho cô: “Bọn mình cũng gian nan kém gì họ đâu, sao chả thấy em khóc vì anh bao giờ?”
“Anh không xứng! Huhu…” Vân Nam Nam vừa khóc vừa phũ.
Đến màn trao nhẫn, Vân Nam Nam nín khóc, mắt sáng rực lên khi thấy viên kim cương to đùng trên tay cô dâu. Cô cấu tay Bùi Trì:
“Nhìn đi! Thấy cục kim cương to tổ chảng kia không? Sau này anh mà cầu hôn, em muốn cái to y hệt thế, không được bé hơn đâu đấy!”
Bùi Trì nhìn cô, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm trọng và có chút… tội lỗi. Anh ngập ngừng: “Cái đó… Nam Nam à, nói ra thì mất hay, nhưng mà…”
“Nhưng mà sao?” Vân Nam Nam có dự cảm chẳng lành.
“Tiền tiết kiệm của anh… anh dồn hết vào việc sửa sang cửa hàng cho em rồi. Giờ anh cháy túi rồi, lấy đâu ra tiền mua kim cương to thế…”
Vân Nam Nam đứng hình mất 5 giây. Thế giới sụp đổ. Giấc mơ kim cương tan thành mây khói. Cô mếu máo, lần này là khóc thật sự vì tiếc của: “Đồ lừa đảo! Đồ nghèo rớt mồng tơi! Hu hu…”
Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang hôn nhau nồng cháy. Dưới khán đài, Bùi Trì bỗng kéo Vân Nam Nam vào lòng, nâng cằm cô lên và đặt một nụ hôn sâu, nuốt trọn tiếng khóc lóc ỉ ôi của cô. Nụ hôn vị mặn của nước mắt nhưng ngọt ngào vị tình yêu.
Dứt nụ hôn, Bùi Trì thì thầm vào tai cô, giọng đầy ma mị: “Thò tay vào túi áo vest bên phải của anh đi. Có cái này cho em xem.”
Vân Nam Nam sụt sịt, bán tín bán nghi thò tay vào. Ngón tay chạm phải một hộp nhung cứng cáp. Cô lôi ra, mở nắp.
Một viên kim cương sáng lấp lánh, kích thước không hề thua kém cái của Tô Niệm Nam, nằm kiêu hãnh trong hộp.
“Đây mới là nhẫn cầu hôn thật sự,” Bùi Trì cười, ánh mắt chan chứa yêu thương, “Anh hết tiền mặt thôi, chứ kim cương thì anh chuẩn bị từ lâu rồi. Trong đám cưới của họ, anh cầu hôn em. Vân Nam Nam, làm vợ anh nhé, để anh đường đường chính chính ‘thịt’ em cả đời.”
Vân Nam Nam vừa khóc vừa cười, đeo chiếc nhẫn vào tay, rồi nhón chân hôn lấy hôn để gã bác sĩ hư hỏng nhưng si tình của đời mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận