Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Tối Của Chó Cái
Sau khi ngâm mình, Thế Du bước vào căn phòng nhỏ bên cạnh. Trên bàn trang điểm bày la liệt mỹ phẩm cao cấp: kem dưỡng thể, nước hoa hồng, máy sấy Dyson… Nhưng thứ thu hút ánh mắt cô là bộ “quần áo” được chuẩn bị sẵn trên giường.
Một chiếc váy ngủ lụa hai dây màu hồng phấn, mỏng tang như cánh ve, ngắn cũn cỡn chỉ vừa đủ che qua mông. Một chiếc quần lót lọt khe ren trắng tinh khôi. Và quan trọng nhất: một cặp còng tay da lót lông và một chiếc vòng cổ da chó có gắn bảng tên kim loại. Bên cạnh là mẩu giấy ghi chú: “Kiểu tóc: Đuôi ngựa”.
Thế Du run rẩy mặc từng món đồ lên người. Chiếc váy lụa ôm sát từng đường cong, quần lót lọt khe cọ xát vào khe thịt nhạy cảm mỗi khi cô cử động. Cô buộc tóc cao, đeo vòng cổ vào. Tiếng “cạch” của khóa vòng cổ vang lên như tiếng đóng sầm của cánh cửa nhà tù.
Cô rụt rè bước ra phòng ăn. Chủ nhân đang ngồi đó, thong dong cắt bít tết, thưởng thức rượu vang.
“Đúng giờ đấy. Lại đây.”.
Thế Du bước đến, đứng khép nép bên cạnh. Cô liếc nhìn bàn ăn, chỉ thấy một suất ăn duy nhất.
“Đói không?” Hắn hỏi, không thèm nhìn cô.
“Dạ… có…”
Hắn đặt dao nĩa xuống, đứng dậy, vòng ra sau lưng cô. Hắn kéo tay cô ra sau, còng lại bằng còng da. Sau đó, hắn lấy một sợi dây xích dài, móc vào chiếc vòng cổ của cô.
“Ta sẽ đưa em đến vị trí ăn uống đúng với thân phận của em.”
Hắn giật nhẹ sợi xích, kéo cô xuống sàn nhà. Tại góc phòng, có một tấm thảm nhỏ, bên trên đặt một cái bát ăn dành cho chó bằng inox, khắc chữ: “Thế Du”.
“Quỳ xuống! Từ nay về sau, đây là bàn ăn của em. Chó cái thì phải ăn như chó, hiểu chưa?”.
Sự nhục nhã ập đến khiến Thế Du muốn nôn mửa. Nhưng cơn đói cồn cào và nỗi sợ hãi khiến cô yếu ớt đáp: “Vâng… Chủ nhân…”.
Trong bát là khoai tây nghiền trộn với thịt bò thái hạt lựu – giống hệt phần ăn của hắn, nhưng cách ăn thì hoàn toàn khác biệt. Không thìa, không dĩa, không được dùng tay. Thế Du cúi rạp người xuống, chổng mông lên cao, chiếc váy ngắn tốc lên lộ ra quần lót lọt khe. Cô thè lưỡi liếm láp thức ăn trong bát, nước mắt rơi lã chã xuống sàn.
Ăn xong, hắn đặt thêm một bát nước. Cô lại phải liếm láp uống nước như một con vật khát khô.
“Ăn no rồi thì tráng miệng nhé.”
Hắn ngồi lại ghế, dạng chân ra. “Chui xuống gầm bàn, ngậm lấy nó.”.
Thế Du bò lổm ngổm dưới gầm bàn, kéo khóa quần hắn xuống. Cự vật khổng lồ bật ra, đập vào mặt cô. Cô ngoan ngoãn há miệng, ngậm lấy nó, bắt đầu mút mát. Bên trên, hắn điềm nhiên đọc sách, thi thoảng lấy tay ấn đầu cô xuống sâu hơn. Mười phút sau, dòng tinh dịch ấm nóng bắn thẳng vào họng cô.
“Nuốt hết đi. Đó là dinh dưỡng đấy,” hắn cười khẩy.
Buổi tối hôm đó, hắn dắt cô ra phòng khách, xích cô vào chân bàn như xích chó giữ nhà, bắt cô quỳ xem TV cùng hắn. Rồi hắn nảy ra ý định “dắt chó đi dạo”.
Hắn bắt cô bò bằng bốn chân, tay bị còng quặt ra sau (buộc vào dây xích), bò ra sân vườn đầy sỏi đá. Đầu gối trần của Thế Du chà xát xuống đất đau rát, nhưng hắn vẫn vô tình kéo dây xích, bắt cô bò nhanh hơn. Thi thoảng, hắn còn dùng mũi giày chọc vào mông cô, hoặc thò tay vào quần lót trêu đùa “cô bé” giữa trời đêm thanh vắng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận