Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Tiệc Của Những Gã Khổng Lồ
Căn nhà gỗ nhỏ rung lên theo từng cú thúc mạnh bạo của gã thợ săn đầu tiên. Thế Du cảm thấy phần thân dưới của mình tê dại, đau rát dần chuyển sang một loại khoái cảm cưỡng ép nhục nhã. Tiếng da thịt va đập “bạch bạch” vang vọng khắp bốn bức tường gỗ.
“Phụt… phụt…”
Sau một hồi giày vò điên cuồng, gã gầm lên, bắn từng đợt tinh dịch nóng rẫy vào sâu trong tử cung nàng. Hắn rút ra, không thèm nhìn nàng lấy một cái, vác nàng lên vai như vác một bao tải thịt, đi thẳng về điểm xuất phát.
Tại đó, Chủ nhân đang ngồi nhịp chân, vẻ mặt đầy thất vọng: “Chậc chậc, thật ngu ngốc. Mới đó đã bị bắt rồi sao? Em làm tôi mất hứng quá đấy, Thế Du.”
Hắn phẩy tay ra hiệu cho hai gã thợ săn còn lại: “Khỏi cần tìm kiếm nữa, tốn thời gian. Giải quyết ‘nó’ ngay tại đây đi. Cho các ngươi xả láng.”
Hai gã đàn ông còn lại, mắt sáng rực lên như thấy mỡ, lập tức lao vào. Thế Du bị ném xuống nền đất bụi bặm. Chưa kịp hoàn hồn, một gã đã banh rộng miệng nàng ra, nhét thẳng cây gậy thịt hôi hám mùi đàn ông vào tận họng.
“Ưm… ọc… ọc…” Nàng trợn trắng mắt, nước mắt nước mũi giàn giụa vì buồn nôn và ngạt thở.
Phía dưới, gã còn lại đã nâng hông nàng lên, thâm nhập vào cái lồn vẫn còn ướt đẫm tinh dịch của gã trước. Cuộc “luân dâm” bắt đầu.
Hai gã đàn ông phối hợp nhịp nhàng đến đáng sợ. Một kẻ tấn công miệng, kẻ kia tấn công lồn. Cứ vài phút họ lại đổi chỗ cho nhau. Miệng nàng sưng tấy, tê dại vì phải mút mát liên tục. Hang động bên dưới thì bị banh rộng hết cỡ, cọ xát đến nóng rát.
“Nhìn xem, con chó cái này sướng đến phát điên rồi,” Chủ nhân đứng bên cạnh bình phẩm, thỉnh thoảng còn lấy chân đá nhẹ vào mông nàng trêu chọc.
Không biết đã qua bao lâu, Thế Du chỉ biết mình liên tục bị ép lên đỉnh trong đau đớn và tủi nhục. Tinh thần nàng vỡ vụn. Khi gã đàn ông cuối cùng rùng mình bắn vào trong nàng, lấp đầy bụng dưới nàng bằng hỗn hợp tinh dịch của ba người đàn ông, Thế Du đã ngất lịm đi, nằm bất động như một cái xác không hồn, toàn thân lấm lem bụi đất và chất nhầy.
Khi tỉnh lại, nàng thấy mình đang nằm bồng bềnh trong làn nước ấm áp. Mùi lưu huỳnh nồng nàn xộc vào mũi. Là suối nước nóng.
Chủ nhân đang ngồi bên cạnh, tay cầm ly rượu vang, nhìn nàng bằng ánh mắt khó đoán. Hắn không trói nàng nữa.
“Tỉnh rồi à? Tắm cho sạch đi. Hôm nay em vất vả rồi,” hắn nói, giọng nhẹ bẫng như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Thế Du co ro trong nước, dòng nước ấm xoa dịu những vết thương trên cơ thể, nhưng không thể rửa sạch nỗi nhục nhã trong tâm hồn. Nàng lặng lẽ kỳ cọ, để mặc nước mắt rơi xuống hòa vào dòng suối.
Đêm đó, họ trở về biệt thự. Thế Du kiệt sức đến mức ngã xuống giường là ngủ ngay lập tức, không còn sức để lo lắng về ngày mai nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận