Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Món Quà Tàn Nhẫn – Sự Trả Thù Ngọt Ngào
Bữa trưa trôi qua trong sự hồi hộp. Thế Du không biết “món quà” mà chủ nhân nói là gì. Sự tự do? Hay một trò chơi biến thái cuối cùng?
Khoảng 2 giờ chiều, chủ nhân đưa nàng vào phòng “huấn luyện” đặc biệt. Hắn bắt nàng cởi bỏ xiêm y, chỉ mặc duy nhất một bộ đồ lót ren đen mỏng tang, nhìn xuyên thấu cả nhũ hoa và đám lông mu lưa thưa. Hắn bịt mắt nàng lại bằng một dải lụa đen, trói tay nàng ra sau lưng bằng dây thừng mềm.
“Đi nào, đến gặp ‘khách mời’ của chúng ta.”
Hắn dẫn nàng vào giữa phòng, ấn nàng quỳ xuống. Thế Du nghe thấy tiếng thở dốc ồ ồ và tiếng rên rỉ “ư ư” bị chặn lại của một người đàn ông khác trong phòng.
“Mở mắt ra đi,” chủ nhân tháo dải bịt mắt.
Thế Du chớp mắt, rồi bàng hoàng tột độ. Trước mặt nàng, bị trói chặt vào một chiếc ghế, miệng bị nhét giẻ, mắt trợn trừng sợ hãi… chính là Hải – gã bạn trai cũ khốn kiếp đã đẩy nàng vào địa ngục nợ nần này!
Hắn ta trần truồng, dương vật đang cương cứng (có lẽ do bị chủ nhân cho dùng thuốc kích dục). Nhìn thấy Thế Du trong bộ dạng gợi dục, bị trói và đầy những vết tích ân ái trên người, mắt Hải vằn lên những tia máu, vừa kinh ngạc, vừa nhục nhã, vừa thèm khát.
“Bất ngờ không?” Chủ nhân cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp phòng. “Ta đã tốn chút công sức để lôi cổ hắn về đây. Hắn đã bán đứng em, giờ hãy để hắn chứng kiến em thuộc về ai.”
Chủ nhân bước đến phía sau Thế Du, thô bạo xé toạc chiếc quần lót ren đen của nàng. Hắn lôi dương vật cứng ngắc của mình ra, thúc mạnh vào lồn nàng từ phía sau.
“Á… Chủ nhân…” Thế Du rên rỉ, người đổ về phía trước, mặt đối mặt với “hàng họ” của Hải.
“Nhiệm vụ cuối cùng đây, chó cái,” chủ nhân gằn giọng, vừa thúc hông mạnh bạo vừa ra lệnh. “Em hãy dùng cái miệng điêu luyện của mình bú mút cho tên khốn này. Làm cho hắn sướng, làm cho hắn bắn ra, trong khi ta đang đụ nát cái lồn của em từ phía sau. Hãy để hắn thấy em là con điếm dâm đãng thế nào!”
Thế Du run rẩy. Nàng nhìn vào mắt Hải, thấy sự van xin và cả sự hèn hạ trong đó. Một cảm giác trả thù trỗi dậy. Mày đã hại tao ra nông nỗi này… Được thôi, tao sẽ cho mày thấy!
Nàng há miệng, ngậm lấy dương vật của Hải. Kỹ năng bú mút điêu luyện sau 7 ngày “huấn luyện” được nàng tung ra hết. Nàng đá lưỡi quanh đầu khấc, mút mát dọc thân gậy, tạo ra những tiếng “chùn chụt” dâm dật.
“Ư… ư… ư…” Hải bị bịt miệng, chỉ biết rên rỉ, toàn thân co giật vì khoái cảm điên cuồng mà người yêu cũ mang lại. Nhưng hắn cũng phải chứng kiến cảnh tượng đau đớn nhất: Thế Du đang bị một gã đàn ông khác chiếm đoạt ngay trước mặt hắn.
Ở phía sau, chủ nhân như một con thú hoang, đâm rút điên cuồng vào lồn Thế Du. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch”, tiếng rên rỉ của Thế Du, tiếng thở dốc của ba người hòa vào nhau tạo thành một bản giao hưởng nhục dục.
“Bú mạnh vào! Sâu vào!” Chủ nhân quát, tay siết chặt eo Thế Du.
“Ọc… ọc…” Thế Du bị thúc mạnh từ phía sau, đầu chúi về phía trước, khiến dương vật của Hải đâm sâu tận họng.
Chỉ vài phút sau, Hải không chịu nổi nữa, mắt trợn ngược, toàn thân giật bắn, phun trào dòng tinh dịch trắng đục thẳng vào miệng Thế Du. Cùng lúc đó, chủ nhân cũng gầm lên, siết chặt lấy nàng và bắn những đợt tinh khí nóng bỏng vào sâu trong tử cung nàng.
Thế Du bị kẹp giữa hai dòng thác dục vọng, nuốt trọn tinh dịch của kẻ phản bội trong khi đón nhận hạt giống của kẻ thống trị. Nàng lịm đi trong khoái cảm và sự trả thù ngọt ngào.
________________

Khi Thế Du tỉnh lại lần nữa, nàng thấy mình đang nằm trên ghế sau của một chiếc xe hơi sang trọng đang lăn bánh về thành phố. Trên người nàng là bộ quần áo chỉnh tề, sạch sẽ.
Bên cạnh là một phong bì dày. Nàng run rẩy mở ra.
Bên trong là tờ giấy chứng nhận chuyển nhượng toàn bộ số nợ 3 tỷ sang tên Trần Văn Hải, có dấu vân tay máu của hắn. Kèm theo đó là một tấm thẻ ngân hàng và một mẩu giấy viết tay nét chữ rồng bay phượng múa:
“Em đã tốt nghiệp xuất sắc khóa huấn luyện. Số tiền này là phần thưởng thêm. Hãy sống cho ra hồn. Nhưng nhớ kỹ, cơ thể em, và cái lồn dâm đãng này… vĩnh viễn đã từng thuộc về ta. – Lucifer”
Thế Du nhìn ra cửa sổ, thành phố lên đèn rực rỡ. Nàng khép nhẹ hai chân, cảm nhận dư vị đau rát nhưng đầy kích thích vẫn còn âm ỉ nơi hạ bộ. Một nụ cười nửa miệng, vừa hư hỏng vừa nhẹ nhõm, nở trên môi nàng.
Cuộc chơi kết thúc, hay mới chỉ bắt đầu?

Bình luận (0)

Để lại bình luận