Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nghi Thức Đánh Dấu Vĩnh Cửu
Khi chiếc xe dừng lại trước căn biệt thự quen thuộc, Thế Du đã ở trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Dâm thủy và mồ hôi trộn lẫn khiến cơ thể nàng trơn trượt như một con cá. Cánh cửa mở ra, nhưng lần này không phải quản gia, mà chính là Chủ nhân đang đứng đợi.
Hắn mặc một chiếc áo choàng lụa đen, tay cầm ly rượu, ánh mắt nhìn nàng như nhìn một món tài sản quý giá vừa được thu hồi. Thế Du bò ra khỏi xe, chiếc đuôi cáo đung đưa sau mông, bò đến bên chân hắn, cọ má vào ống quần hắn như một con mèo tìm hơi chủ.
“Ngoan lắm. Vào nhà thôi, nơi này mới thực sự là nhà của em.”
Không còn những màn kiểm tra sức khỏe hay những bữa ăn lịch sự. Hắn dẫn nàng thẳng xuống tầng hầm – nơi mà trước đây nàng chưa từng đặt chân tới. Đó là một căn phòng rộng lớn, lát đá cẩm thạch lạnh lẽo, giữa phòng đặt một chiếc ghế tựa như ghế nha khoa nhưng được trang bị đầy đủ dây trói da.
“Nằm lên đó,” hắn ra lệnh.
Thế Du ngoan ngoãn leo lên. Tay chân nàng nhanh chóng bị khóa chặt vào thành ghế. Chủ nhân tiến lại gần, trên tay hắn không phải là roi da, mà là một dụng cụ xăm mình đang kêu vo vo nhè nhẹ.
“Hợp đồng 7 ngày đã hết hiệu lực. Bây giờ là hợp đồng trọn đời,” hắn thì thầm, ngón tay lướt trên vùng da mềm mại ở bụng dưới của nàng, ngay phía trên đám lông mu đã được cạo sạch nhẵn. “Ta sẽ khắc tên ta lên đây, để bất kỳ kẻ nào nhìn thấy cơ thể này đều biết nó thuộc về ai.”
Kim xăm bắt đầu di trên da thịt non nớt. Cơn đau rát buốt óc ập đến.
“Aaaaaa! Đau… chủ nhân ơi… đau quá…” Thế Du khóc thét, cơ thể giãy giụa nhưng bị dây trói giữ chặt.
“Đau đớn là cách để ghi nhớ,” hắn lạnh lùng nói, không hề dừng tay.
Hắn xăm lên đó một ký hiệu triện cổ quái, lồng ghép tên hắn và từ “SLAVE” (Nô lệ). Máu rỉ ra hòa lẫn với mực đen. Mỗi mũi kim đâm xuống không chỉ khắc lên da thịt, mà còn khắc sâu vào tâm trí nàng một sự phục tùng tuyệt đối. Trong cơn đau đớn tột cùng ấy, hạ thể Thế Du lại co giật, phun trào dâm thủy vì sự kích thích bệnh hoạn của việc bị sở hữu hoàn toàn. Khi hình xăm hoàn tất, nàng lịm đi, trên môi vẫn vương nương một nụ cười mãn nguyện méo mó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận