Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Khốn kiếp, để ông sung sướng nào, để ông cảm nhận khoái cảm khi côn thịt bắn vào trong nào! Khốn kiếp!…” Khi Lưu Đại Thiên vừa gầm nhẹ một tiếng cùng là lúc hắn bắn từng luồng tinh dịch vào trong. Hắn nhìn dáng vẻ thèm thuồng của mọi người, cảm nhận khoái cảm do tiểu huyệt của Tô Mộng Đình điên cuồng cao trào mang lại, quy đầu của hắn bị kích thích kinh hồn. Hơn nữa, khó khăn lắm mã mắt tê dại mới bắn xong, hắn không nhịn được vừa gầm nhẹ “đến nếm thử mùi vị tiểu vào tiểu huyệt đi” vừa ưỡn thẳng côn thịt và tiểu vào huyệt của cô.

“Ưm…không…đừng tiểu vào huyệt của tôi…hu hu…không…a a a a a a…không…”

Nước tiểu không ngừng tiến công mãnh liệt vào tử cung của Tô Mộng Đình khiến hai mắt cô gần như trắng dã, muốn chống cự bò về trước nhưng lại bị quất mạnh vào mông trước mặt mọi người. Khi cô uốn éo cặp mông để kháng cự thì nhanh chóng cảm giác Lưu Đại Thiên bắt đầu rút côn thịt ra, nhưng không ngờ, côn thịt kia vừa ra ngoài thì một côn thịt cực nóng và cứng rắn khác lại chen vào.

“Phốc” một tiếng, khi cả côn thịt đó tiến vào, không chỉ dâm thủy của Tô Mộng Đình văng tung tóe ra ngoài mà ngay cả tinh dịch lẫn nước tiểu mà Lưu Đại Thiên vừa bắn vào trong đều phun “xì xì” ra theo.

“Không…ưm…đừng…a a a a…đừng có dùng côn thịt thối cắm vào huyệt của tôi…a a a a…cút ra ngay…không…”

Nhưng chỉ có tiếng thở dốc “ồ ồ” của đám người phía sau cùng với những cú thúc mạnh bạo vào trong tiểu huyệt đáp lại cô…

Chẳng lẽ cô thật sự sẽ bị cưỡng hiếp tập thể!

Nhưng bây giờ cô đang bị cưỡng hiếp tập thể…

Tô Mộng Đình cảm thấy đầu cứ ong ong, dường như mọi giác quan trên người đều tập trung vào tiểu huyệt bị côn thịt thô to xâm phạm bên dưới: “Đừng mà…ưm ưm…côn thịt thối tha đừng cắm nữa…ưm…không…”

“Hà…huyệt mềm thật, thích côn thịt lớn của ông sao?” Chu Mãn dứt lời đã ưỡn chiếc eo rắn chắc, đưa côn thịt của mình vào trong hoa tâm sâu thẳm bên trong cơ thể cảnh hoa. Do đó, quy đầu mẫn cảm của hắn đã cạy khe hở ở hoa tâm của cô ra, hắn hưng phấn không chịu được, sau đó lại ưỡn cái eo mạnh mẽ của mình và dứt khoát đưa cả quy đầu lớn của mình vào trong tử cung của Tô Mộng Đình.

“Phốc” một tiếng, tinh dịch vốn được tử cung ngậm lấy đều phun ra theo động tác cắm vào của hắn, giột thẳng vào khe hẹp trên quy đầu mẫn cảm của Chu Mãn cũng như trên thân gậy đang chuyển động kịch liệt của hắn. Tần suất mạch đập của gân xanh uốn lượn trên thân gậy trông có vẻ đáng sợ hơn.

“Ưm…không…” Tô Mộng Đình cảm giác dạ dày của mình sắp bị côn thịt đó đâm thủng, côn thịt đó thô to quá, khiến tiểu huyệt của cô căng đầy, mùi vị tử cung được lấp đầy khiến cô cảm thấy dường như linh hồn mình không còn chỗ nương náu: “Ưm ưm…sâu quá…a a a a…to quá…côn thịt thối đi ra…tại sao có thể để côn thịt thối tha của các người thay phiên chơi huyệt của tôi…”

“Chẳng phải em cảm thấy sướng hơn khi được thay phiên cưỡng hiếp hay sao?…Khốn kiếp, ông sẽ nện em bằng côn thịt thối này, chơi chết con ả lẳng lơ nhà em! Khốn kiếp…kẹp chặt thật đấy, huyệt mềm quá, ông đây rất thích! Đã lâu không có ăn mặn rồi, khốn kiếp!…” Lưu Đại Thiên vừa nói hai tay vừa nắm chặt mông mềm của Tô Mộng Đình, từng cú thúc bên dưới dường như đều gom hết sức lực của mình để cưỡng hiếp tiểu huyệt của nữ cảnh hoa nũng nịu này.

Có thể nói, đây là lần đầu cả đám tù nhân nam trong ngục cưỡng hiếp một cô cảnh hoa, không chỉ Chu Mãn tự thân cảm thụ cảm thấy kích thích, những tù nhân đứng ngoài quan sát cũng hưng phấn không chịu được, tiếng la hét, vỗ tay khen ngợi và tiếng mắng chửi vang lên không ngừng.

Trong nhà giam ầm ĩ như thế nên tất nhiên phòng điều khiển đã phát hiện ra từ lâu, nhưng lúc này người ngồi bên trong là Lưu Lỗi, anh ta mỉm cười quan sát, chờ mong được thấy dáng vẻ tuyệt vọng của Tô Mộng Đình nhiều hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận