Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Mộng Đình càng khóc thê thảm bao nhiêu thì các tù nhân càng phấn khích bấy nhiêu, ngay cả những cú đâm của Chu Mãn cũng trở nên cuồng loạn hơn.

“A a a a a a…đừng…đừng cắm nữa…a a a a a a…hu hu, không được, sắp hỏng rồi…tha tôi đi…a…thật sự sắp bị cắm hỏng…ưm…không được…” Cả người Tô Mộng Đình run rẩy hỗn loạn, lại nhanh chóng nghênh đón từng cú va chạm tàn nhẫn hơn của Chu Mãn.

Dưới từng cú thúc kịch liệt, không biết trôi qua bao lâu, Tô Mộng Đình gào thét một tiếng, cơ thể đột ngột đến cao trào, tiểu huyệt xoắn chặt, trực tiếp phun nước: “A———! Đừng…hu hu…tại sao có thể, tại sao có thể bị côn thịt thối của ông cắm đến cao trào…hu hu…không…”

Chu Mãn cảm nhận miệng huyệt cả cảnh hoa trước mặt đang co rút với tần suất cao, hắn lại thở gấp ồ ồ và hung hăng ra vào hơn trăm cái nữa.

“Không muốn không muốn, đừng đâm nữa…không…a a a a a a…”

“Khốn kiếp…sướng quá, ông đây sắp bắn…”

Tô Mộng Đình lập tức mở to hai mắt, cặp mông vùng vẫy điên cuồng: “Hu hu…không thể, không thể bắn vào…tên khốn nhà ông, mau rút côn thịt thối của ông ra ngoài…hu…không…”

Nhưng hết lần này đến lần khác, Tô Mộng Đình càng khước từ thì Chu Mãn càng phấn khích hơn, quy đầu lại chui vào trong tử cung của cô. Hắn gầm nhẹ một tiếng, sau đó thẳng lưng bắn vào tử cung của Tô Mộng Đình: “Khốn kiếp! Sảng khoái…ừm…bắn chết con chó cái dâm đãng chỉ thích ăn côn thịt nhà em…ông đây muốn bắn nát tiểu huyệt của em…khốn kiếp…sướng quá! Đệt!”

Chu Mãn vừa mắng chửi thô tục vừa xuất tinh điên cuồng vào tiểu huyệt của Tô Mộng Đình. Cảm nhận luồng tinh dịch đang tiến vào trong, cơ thể cô run lên, nơi sâu trong tiểu huyệt phun dâm thủy tung tóe, nhưng do côn thịt của Chu Mãn quá to khiến những dâm thủy và tinh dịch của hắn đều kẹt lại trong tiểu huyệt.

“A———!…Hu hu…tại sao ông lại bắn vào trong…hu…Tôi là cảnh ngục, tại sao ông lại đối xử với tôi như vậy?…Ông đây là đang cưỡng hiếp!…A…Tôi thề nhất định tôi sẽ khiến ông ngồi tù mọt gông!…Hu hu…” Tô Mộng Đình khóc lóc vô cùng thảm thương, nhưng miệng dâm huyệt sung sướng đến mức co rút không chịu nổi, thịt non dâm đãng bên trong tiểu huyệt theo đó kẹp chặt lấy côn thịt, như thể muốn hút ra nhiều tinh dịch hơn.

Tuy cơ thể cô sung sướng muốn chết nhưng Tô Mộng Đình cực kỳ hận Lưu Lỗi – kẻ đã hại cô bị cưỡng bức. Vả lai Chu Mãn đã sung sướng xong, cô lại rơi vào tay hai anh em đang đợi làm thịt cô. Hai anh xem này rõ ràng đói khát đã lâu, lúc từng người thi đấu liên tục chơi cô, cô nhanh chóng ngất đi vì thể lực không đủ để chống chịu được nữa.

Ngay cả trước lúc ngất đi, trong lòng cô vẫn vang lên một giọng nói mơ hồ: Mình sẽ bị làm chết sao? Đụng vào những tên tội phạm cưỡng hiếp cầm thú này, không biết vận mệnh đáng sợ cỡ nào đang đợi mình?

Lưu Lỗi, tôi hận anh!

Ngày hôm sau, Tô Mộng Đình vẫn đi làm theo thường lệ, nhưng ngoài Lưu Lỗi ra, không ai biết cơ thể dâm đãng dưới bộ cảnh phục phẳng phiu và hiên ngang nhếch nhác đến mức nào, Ngay cả tiểu huyệt giữa hai chân cô vẫn còn lưu lại tinh dịch không biết thuộc về bao nhiêu người đàn ông.

Sau khi ký tên báo danh như thường lệ, Tô Mộng Đình đi tìm Lưu Lỗi ngay, nhưng cô lại gặp khuôn mặt khinh thường của đối phương: “Em qua phòng thẩm vấn bên cạnh chờ tôi.”

Thấy cô là người mới nên muốn bắt nạt sao?

Mà Tô Mộng Đình không chỉ là người mới mà còn là người mới không có gia đình chống lưng nên dù bị người ta ức hiếp chỉ đành chịu đựng. Hơn nữa, cô không thể nhắc đến chuyện tối qua cô bị tù nhân cưỡng hiếp trong ngục giam với Lưu Lỗi ở một nơi công khai như này, tuy hơi do dự nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đi đến phòng bên cạnh.

Gương mặt Lưu Lỗi trông có vẻ không có gì là sợ hãi, thật ra trong lòng anh ta đã có không ít ý định xấu xa.

Có thể nói, Lưu Lỗi là người có tiếng nói cuối cùng trong công tác điều động nhân sự, anh ta không chỉ quản lý việc điều động nhân sự trong nhà tù này mà cả nhà tù nữ bên cạnh, anh ta là người nói một thì không có hai. Vì vậy trong mấy năm ngồi trên vị trí này, anh ta đã chơi đùa rất nhiều nữ quản ngục, nhưng trước đây chưa từng có nữ quản ngục nào được “chăm sóc đặc biệt” như Tô Mộng Đình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận