Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tất nhiên chuyện này đành chịu, ai bảo Lưu Lỗi là kẻ cuồng em gái, cô em gái quý hóa của anh ta lại một lòng muốn tranh giành với Tô Mộng Đình.

Tô Mộng Đình đợi chừng hai mươi phút, cửa phòng thẩm vấn bỗng được đẩy ra, kế tiếp, Lưu Lỗi thong dong tiến vào, nhưng anh ta vừa vào trong thì đã khóa trái cửa phòng lại.

Trong phòng thẩm vấn có một cửa sổ lớn cao hơn nửa người được gắn trên tường, người đi ngoài hành lang có thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong.

Một cái bàn thật lớn được đặt ở giữa phòng thẩm vấn, hai cái ghế được chia ra đặt đối diện hai bên bàn, ánh sáng trong phòng thẩm vấn khá tối, bài trí bên trong lại đơn giản, toàn bộ căn phòng được bao phủ theo tông màu tối khiến người ta có cảm giác không rét mà run.

“Lưu Lỗi, anh thật quá đáng, ngày hôm qua anh đã…” Tô Mộng Đình vốn ngồi bên cạnh bàn bỗng đứng dậy, cô nhìn dáng vẻ thảnh thơi của Lưu Lỗi thì giận không thể át. Cô nhớ lại chuyện mình bị cướp đi đời con gái, nhớ đến chuyện hôm qua mình bị làm đến ngất đi, dáng vẻ nhếch nhác bị rót đầy, thậm chí lúc này, sợ rằng tiểu huyệt của mình vẫn còn sưng.

“Nếu hôm qua không phải tôi ôm em về ký túc xá, e rằng hiện giờ em vẫn còn bị những tên tội phạm cưỡng hiếp kia xâm phạm.” Lưu Lỗi ngắt lời Tô Mộng Đình, chỉ bằng một câu nói đã khiến cô ngạc nhiên.

Đợi đã, chẳng lẽ tối qua cô được Lưu Lỗi ôm về ký túc xá thật sao? Nhưng tối qua cô bị làm đến ngất xỉu, hoàn toàn không nhớ sau đó đã xảy ra chuyện gì, có điều sáng cô thức dậy thì đã thấy mình nằm ở ký túc xá, sự nhếch nhác và đau nhức trên cơ thể không phải là giả.

Lưu Lỗi từ từ bước đến gần, Tô Mộng Đình có vẻ hơi căng thẳng. Tim cô bắt đầu đập nhanh hơn, đợi khi cô nhận ra hình như có chỗ nào đó không đúng, cô đã bị Lưu Lỗi ôm ngồi xuống cái bàn giữa phòng thẩm vấn.

“A… Anh làm gì vậy, Lưu Lỗi, tên cầm thú này, anh có khác gì những tên tội phạm cưỡng hiếp đó đâu… Ưm… Không.” Tô Mộng Đình thật sự sợ ngây người, cô hoàn toàn không ngờ cái người đầu têu làm chuyện xấu này cũng cảm thấy hứng thú với mình, thậm chí anh ta đã bắt đầu cởi quần cô một cách thô bạo.

Quần cảnh phục vốn chỉnh tề nhưng không ngờ lại bị cởi ra rất dễ dàng, quần lót giữa hai đùi thì bị Lưu Lỗi kéo rách, nói thì chậm nhưng mọi chuyện xảy ra rất nhanh, trong nháy mắt, Lưu Lỗi đã ngồi dựa trên ghế, cũng vùi gần hết cái đầu vào giữa đùi Tô Mộng Đình, liên tục liếm mút trêu đùa khiến thịt hoa của cô lại bắt đầu sưng đỏ.

“A… Lưu Lỗi, tên khốn khiếp này, anh đang làm gì vậy… Ư ư… Đừng… Đừng mà, sẽ bị phát hiện… Ưm… Đừng mà…” Tô Mộng Đình thở hổn hển, thấp giọng kêu một cách dâm đãng, cô cố gắng muốn đẩy cái đầu đang vùi giữa hai đùi mình ra nhưng khoái cảm thực sự quá mạnh mẽ, khiến cô hoàn toàn chẳng biết phải làm gì, rõ ràng tối hôm qua cô đã bị làm đến mức người như sắp bị xuyên qua, tại sao giờ vẫn còn nhạy cảm như vậy chứ?

Tô Mộng Đình khóc vô cùng thê thảm, dường như không dám tin mình đang trải qua chuyện gì, tại sao sự thật cô bị người khác thay phiên cưỡng hiếp phá trinh còn chưa nhận được một câu trả lời hợp lý đã lập tức lọt vào một vực sâu khác, nhất là ngay sát phòng thẩm vấn này còn có những đồng nghiệp khác đang thẩm vấn tội phạm, mà bởi vì trên vách tường giáp hành lang của phòng thẩm vấn này có một cái cửa sổ thủy tinh lớn, làm cho cứ hễ là người đi ngang qua đều có thể thấy bọn họ đang làm gì.

Điều duy nhất khiến người ta thoáng vui mừng chính là ánh sáng trong phòng thẩm vấn này hơi u ám, nếu không phải cố ý nhìn vào trong thì sẽ không thấy mình đang bị trêu đùa như thế nào.

Nhưng cũng chỉ là có lẽ, đại khái, có thể…

Thật xấu hổ nhục nhã, nhưng cũng phải làm rõ, cuối cùng thì cô đã đắc tội với người đàn ông này ở đâu? Tại sao phải đối xử với mình như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận