Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hu hu… sao lại như vậy… ưm… mạnh quá, âm đế bị côn thịt cọ xát đến mức cao trào… hu hu… khốn nạn, anh là đồ khốn nạn… ưm…” Tô Mộng Đình liên tục rên rỉ, cố gắng kiềm chế khao khát trong cơ thể nhưng mọi phản ứng của cô đều bị Lưu Lỗi nhìn thấy, cũng không có cách tránh né.

“Sao vậy? Tiểu kỹ nữ bắt đầu nứng tình rồi sao? Muốn ông đây cắm côn thịt lớn vào huyệt nhỏ của em không?” Mắt Lưu Lỗi đỏ ngầu vì dục vọng mãnh liệt, nhất là sau khi nhìn thấy dâm dịch dính lên côn thịt của mình, cả người càng hưng phấn hơn: “Tiểu kỹ nữ, em nói xem, có muốn ông đây làm tiểu huyệt, sau đó thao toàn bộ tinh dịch mà hôm qua đám tội phạm cưỡng gian đã bắn vào trong tử cung của em… Chậc chậc chậc, em vừa mới nhận chức đã mang thai, sợ là sau này rất khó thăng tiến…”

Tô Mộng Đình hoảng loạn lắc đầu, gương mặt ửng hồng vì động tình: “Đừng mà… đừng mà, tôi không muốn bị tên khốn nạn như anh thao… hu hu… Lưu Lỗi, tôi hận anh… a ưm… khốn khiếp…”

Lưu Lỗi cũng không thể chịu nổi thú tính đang điên cuồng trong cơ thể mình, anh ta khẽ cười sau đó không quan tâm đến sự phản kháng của Tô Mộng Đình, quy đầu kề sát hoa huyệt mềm mại của cô rồi đẩy hông cắm côn thịt đang bừng bừng khí thế vào.

“Phụt” một tiếng, tiểu huyệt trơn trượt đón chào côn thịt thô to của Lưu Lỗi.

“Ưm… chết tiệt, đồ khốn nạn… hu hu… đừng mà, đừng mà… a… tôi không muốn làm tình cùng anh… hu hu…” Tô Mộng Đình bị kích thích ngửa cô ra sau, hai mặt trợn ngược, cô cảm nhận được côn thịt của Lưu Lỗi đang xâm chiếm từng chút một. Tiếng ai đó vang lên từ phòng bên cạnh, lúc này cô một nhớ ra bên đó là phòng thẩm vấn, còn có đồng nghiệp của mình và phạm nhân bị thẩm vấn, hay nói cách khác là một tên tội phạm cưỡng gian.

Dù sao thì phần lớn phạm nhân bị giam giữ ở đây đều là tội phạm cưỡng gian.

Nhưng dù trong lòng Tô Mộng Đình không muốn thì côn thịt của Lưu Lỗi cũng đã cắm vào một cách thô bạo, thậm chí gậy thịt thô to vừa cắm vào đã cắm rút lung tung giống như phát điên.

Lưu Lỗi đã không chịu được nữa, hai bàn tay bóp chặt đùi của Tô Mộng Đình không cho cô làm loạn, đồng thời đưa đẩy vòng eo, côn thịt không ngừng cắm rút hoa huyệt non mềm của cô.

“A a a a a a… đừng mà, đừng mà… tiểu huyệt bị thao sưng mất, côn thịt lớn không thể thao được… ưm… không…” Cảnh hoa nũng nịu thấp giọng rên rỉ dâm đãng nhưng lại không dám để người ở phòng bên cạnh nghe thấy âm thanh kỳ lạ.

Nhìn thấy một lượng lớn tinh dịch bị mình thao phun ra, Lưu Lỗi hưng phấn không chịu nổi, trực tiếp rút toàn bộ côn thịt ra, im lặng nhìn cây gậy thịt của mình ướt nhẹp, nhất là khi nhìn thấy chất lỏng trắng đục dính trên thân gậy, nghĩ đến việc những thứ đó là tinh dịch của đám tội phạm cưỡng gian đó, anh ta càng hưng phấn hơn.

Không đợi Tô Mộng Đình rên rỉ thêm điều gì, Lưu Lỗi phấn khích đẩy eo, thô bạo cắm quy đầu thô to của mình vào miệng huyệt của Tô Mộng Đình.

Quy đầu thô cứng lần nữa căng miệng huyệt của cảnh hoa ra, thịt non sưng tấy bị căng mỏng, vách thịt khẽ run lên khiến hoa huyệt của cô nhìn trông vô cùng đáng thương, lại càng kích thích thú tính của Lưu Lỗi.

Tô Mộng Đình phun ra quá nhiều dâm dịch, hoặc có thể nói, tiểu huyệt của cô bị rót rất nhiều tinh dịch. Hỗn hợp dâm thủy khiến huyệt nhỏ trở nên ướt át, giúp côn thịt của Lưu Lỗi cắm vào một cách dễ dàng. Mặc dù hoa huyệt của Tô Mộng Đình vừa nhỏ vừa chặt nhưng côn thịt vẫn có thể đâm đến miệng tử cung của cô.

“Ưm… lớn quá… a a a a… côn thịt lớn mạnh quá, còn rất cứng… hu hu… đừng mà…” Mặc dù Tô Mộng Đình không muốn thừa nhận nhưng vẫn chuyện này thật sự rất thoải mái, tiểu huyệt co chặt lại bao bọc côn thịt thô to của Lưu Lỗi, thịt non cắn mút gân xanh trên thân gậy, tinh dịch càng phun ra thì dục vọng của Lưu Lỗi càng được thỏa mãn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận