Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi đến gần hơn, Tô Mộng Đình tướng mạo môi hồng răng trắng, dáng vẻ đặc biệt ngây thơ và đáng yêu, nghĩ đến cái miệng nhỏ phía dưới nhất định cũng sẽ rất mềm mại, mặc dù cô đã từng bị nhiều tù nhân cưỡng hiếp.

Nhưng chuyện đó thì sao chứ, dâm huyệt đã lâu không bị thao, e rằng nó đã đói khát khó nhịn lắm rồi.

Trong lúc hắn ta nghĩ ngợi lung tung, Cảnh hoa đã ngồi xổm trên đũng quần của Điêu Trạch Bưu – một tù nhân tử hình. Quần lót bị xé ra, hai bàn tay ấm áp nhỏ bé kia liều lĩnh không chút cố kị vuốt ve côn thịt của hắn, Điêu Trạch Bưu thu vào đáy mắt, không khỏi mở miệng nói: “Tao hóa, nếu cô không phục vụ cho tốt, tôi sẽ không bao giờ thao cô đâu”

Tô Mộng Đình ngẩng đầu khi nghe thấy lời nói này, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đẫm nước mùa thu, đôi môi ửng hồng khẽ giật giật, nhẹ giọng gọi: “Chú, tôi sẽ làm tốt, nhất định sẽ khiến chú thoải mái.”

Điêu Trạch Bưu chỉ cảm thấy Cảnh hoa ngây thơ trước mặt mình có vài phần thê mĩ, nhưng thật đáng tiếc, cô đã bị nhúng chàm rồi, còn mình thì sắp bị xử tử, nếu không hắn nhất định phải thao cô ba ngày ba đêm.

Khi con người ta tuyệt vọng đến một mức độ nhất định, họ luôn có thể bùng nổ với một số kỹ năng mà ngay cả họ cũng không nhận thức được, và Tô Mộng Đình cũng không phải là ngoại lệ. Rõ ràng Tô Mộng Đình không quá quen thuộc với những chuyện giường chiếu này, trước đây cô hầu như đều bị đàn ông chơi đùa, nhưng bây giờ xem ra kĩ thuật của cô rất tốt, cứ như cô rất hiểu rõ về côn thịt của Điêu Trạch Bưu. Chỉ mất vài hơi thở, đã khiến Điêu Trạch Bưu đến mức cương cứng.

“Mẹ nó, vậy mà lại có chút bản lĩnh chơi đùa côn thịt…thao…!”

Tô Mộng Đình sờ côn thịt của Điêu Trạch Bưu có cảm giác thô to rõ ràng, trong lòng cũng kinh hỉ mấy phần. Cô đột nhiên nở nụ cười nhẹ nhàng, ngón tay khéo léo vuốt ve côn thịt thô to, ngập ngừng một hơi rồi vẫn tiếp tục thì thào nói: “Chú ơi, côn thịt của chú to quá… ư… to nhất mà tôi từng thấy…a a…tôi rất thích…”

Nhắc mới nhớ, khi Tô Mộng Đình bị các tù nhân hãm hiếp tập thể vào đêm hôm đó, cô không thể nhìn thấy côn thịt của họ lớn đến mức nào. Côn thịt mà cô thực sự nhìn thấy có lẽ là của bạn trai cô và Lưu Lỗi. Ngược lại, rõ ràng côn thịt của Điêu Trạch Bưu là lớn nhất và khỏe nhất, và nó cũng trông dữ tợn nhất, giống như khí chất hung hãn từ cả người hắn ta toát ra, mang đến khí thế hung hãn dọa người.

Thật ra thì trước khi đến đây, Tô Mộng Đình đã từng thử tưởng tượng côn thịt dưới đũng quần của Điêu Trạch Bưu, lúc đó cô không biết côn thịt của anh ta có thể lớn đến mức nào. Nhưng bây giờ cuối cùng côn thịt này cũng nằm trong tay cô, vẫn như cũ to đến kinh hoàng không ngờ, khiến cô cảm thấy trên đời vẫn còn cảm giác tồn tại tốt đẹp.

Thật sự trớ trêu mà, theo cô mà nói, cuộc sống bên ngoài nhà tù không còn tốt đẹp nữa rồi.

Có thể nói, Tô Mộng Đình đã dùng hết kỹ năng và cố gắng hết sức để phục vụ côn thịt thô to dưới đũng quần của Điêu Trạch Bưu, cô cảm thấy quy đầu kia đã bắt đầu chảy nước, nụ cười trên khóe miệng càng thêm mấy phần. Có lẽ cuối cùng cũng tìm được chút an ủi. Thứ nhớ mãi không quên tất sẽ có ngày đến tay, câu này đặt tại hoàn cảnh này có thích hợp không?

Tiếc rằng hắn ta lại là tên tử tù.

Nhưng vậy thì sao, bản thân mình hiện tại và một cái xác biết đi có gì khác nhau đâu?

Điêu Trạch Bưu nheo mắt nhìn Tô Mộng Đình thật kỹ, biết trong lòng cô nhất định phải có cái gì đó phiền muộn, nhưng hắn ta làm như không biết, cười dâm đãng, trực tiếp mở miệng mắng: “Thật là con mẹ nó một tao hóa dâm dãng, cô thích côn thịt to lắm hả? Chậc chậc chậc, khó trách lúc trước còn tự chạy vào nhà giam chơi tập thể, lần đó chưa đủ sướng sao? “

Bình luận (0)

Để lại bình luận