Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: CHUẨN BỊ LÊN ĐƯỜNG
Quay ngược thời gian trở về quá khứ.
Khi nhận được thông báo hồ sơ xin đi dạy tình nguyện ở vùng cao đã được duyệt, có lẽ trong cả cái nhà này, chỉ có mình Trình Nặc là người vui vẻ nhất. Mẹ cô, bà Phương Vân, vừa giúp con gái sắp xếp hành lý vào vali, vừa không ngừng phàn nàn:
“Cái nơi khỉ ho cò gáy đó xa xôi lắm, 5 năm trước ba mẹ đi du lịch bụi còn chưa từng nghe qua cái tên đó bao giờ. Rốt cuộc trong đầu con nghĩ cái gì mà đang yên đang lành lại đòi chạy đến nơi rừng thiêng nước độc như vậy để dạy học hả con?”
Mấy lời càm ràm này của mẹ, cô đã nghe mòn cả tai đến mức thuộc lòng. Miệng cô cười nói qua loa cho mẹ yên lòng, nhưng tay thì vẫn lật qua lật lại, ngắm nghía từng đôi giày đắt tiền trong tủ đồ khổng lồ.
“Mẹ à… Mẹ đến đây giúp con chọn một đôi với. Hai đôi này con nên mang theo đôi nào đây? Nghe nói phải đi đường núi nhiều, chỉ mang một đôi sợ là không đủ dùng.” Cầm hai đôi giày thể thao hàng hiệu trên tay, Trình Nặc biểu cảm vô cùng khó xử.
Cô vốn là tiểu thư lá ngọc cành vàng, lớn lên trong một gia đình bề thế, khá giả. Từ nhỏ đến lớn, các phương diện ăn mặc, nơi ở, đi lại của cô chưa bao giờ phải lo nghĩ hay tiết kiệm. Cô cũng không có thói quen chi tiêu hợp lý, thích là mua, tủ quần áo thay đổi theo mùa, tủ giày thì chất đầy la liệt các loại. Không chỉ có những đôi phiên bản giới hạn đắt đỏ, mà còn có cả những đôi cô săn sale, giày cao gót, giày thể thao, giày lười… đủ loại màu sắc kiểu dáng chất đầy tủ kính.
Là con gái thành phố sành điệu, Trình Nặc thường chú trọng đến những đôi giày cao gót nhỏ nhắn, tinh tế, hơi hướng nữ tính để dễ phối với những bộ váy áo thời thượng. Nhưng lần này cô đi dạy ở một vùng nông thôn cực kỳ xa xôi, hẻo lánh, cô không còn cách nào khác phải bấm bụng lựa chọn kỹ lưỡng. Trong chiếc vali du lịch dù lớn đến mấy cũng chỉ có thể mang theo hai đôi giày thể thao tiện cho việc leo trèo, đi lại.
Hai mẹ con đang vừa soạn đồ vừa trò chuyện rôm rả thì chuông cửa vang lên kính coong. Trình Nặc mắt sáng lên, vui vẻ chạy ra mở cửa đón bạn trai của mình.
Điền Mục là bạn trai chính thức của cô, hai người đã yêu nhau mặn nồng được ba năm. Anh hơn cô gần bốn tuổi, là đàn anh khoá trên của cô ở đại học. Điền Mục đã tốt nghiệp ba năm trước, hiện đang làm việc đúng chuyên ngành tại đài truyền hình tỉnh, một công việc khá ổn định và có danh tiếng.
Ban đầu, anh chỉ là một biên tập viên quèn của đài truyền hình vệ tinh địa phương, thỉnh thoảng mới được kiêm nhiệm làm MC dẫn mấy chương trình nhỏ. Nhưng chưa đầy 2 năm sau, nhờ sự chăm chỉ, chịu khó và đặc biệt là biết cách đối nhân xử thế khéo léo, anh đã được cất nhắc chuyển đến làm việc chính thức ở đài truyền hình tỉnh.
Sau bao năm lăn lộn đi làm, nếm trải đủ mùi đời khiến Điền Mục nhận thức sâu sắc được những thăng trầm khắc nghiệt của cuộc sống. Anh dần gạt bỏ những mộng mơ của tình yêu vườn trường sang một bên, dồn toàn bộ tâm trí và sức lực để tập trung phát triển sự nghiệp, mong muốn leo lên vị trí cao hơn.
Tuy tình cảm giữa hai người không còn mặn nồng, quấn quýt như thuở ban đầu, nhưng Trình Nặc là cô gái hiểu chuyện. Cô thấu hiểu cho sự cố gắng vất vả của Điền Mục, biết rằng anh đang bán mạng làm việc vì tương lai của hai người mà phấn đấu. Cuộc sống bình đạm, ít lãng mạn hiện giờ là sự hy sinh cần thiết để chuẩn bị cho sự ngọt ngào, sung túc mai sau. Vì vậy, cô luôn bao dung, nhẫn nại cho sự thay đổi, bận rộn của Điền Mục.
Điền Mục vừa bước chân vào phòng khách đã giật mình thon thót vì khung cảnh bừa bộn như bãi chiến trường trong nhà. Bắt đầu từ tủ giày ở tiền sảnh, cả căn phòng rộng lớn chất đầy đồ đạc lỉnh kỉnh của Trình Nặc. Nào là quần áo, giày dép, tài liệu học tập, nhu yếu phẩm hàng ngày, và vô số những thứ linh tinh khác… Quần áo và đồ đạc tràn lan từ sô pha đến tận chân cầu thang của căn biệt thự sang trọng.
Anh chật vật lách người chen vào, thỉnh thoảng phải cúi xuống nhặt những món đồ cản đường dưới chân để lấy lối đi, cuối cùng mới bước đến được chỗ bà Phương Vân, lễ phép cúi đầu chào hỏi mẹ bạn gái.
Trình Nặc nhìn thấy trong tay anh đang xách một túi đồ lớn căng phồng, mắt cô sáng rực lên, vui vẻ chạy tới đón lấy rồi mở ra xem ngay lập tức.
Bên trong đều là những vật dụng cần thiết hàng ngày mà Điền Mục đã tỉ mỉ chuẩn bị cho cô: những vật dụng y tế sơ cứu đơn giản, thuốc men, băng gạc, thậm chí có cả nước rửa tay khô, kem chống nắng và nhiều thứ nhỏ nhặt lỉnh kỉnh không đếm xuể.
Trình Nặc nhìn thấy sự quan tâm của anh thì vui mừng khôn xiết, nhưng miệng thì vẫn lẩm bẩm làm nũng:
“Anh ngốc này, không cần mua nhiều như vậy đâu. Em và mẹ mới đi càn quét trung tâm thương mại, mua được cả một đống thứ rồi nè.”
Miệng thì nói từ chối nhưng tay cô vẫn nhanh nhẹn nhặt vài món đồ ăn nhẹ mà cô thường thích ăn từ trong túi của anh, nhét ngay vào vali.
Điền Mục nhìn cô gái nhỏ bé đang tíu tít trước mặt mà lòng xót xa. Mặc dù mấy năm nay công việc ngày càng bận rộn cuốn anh đi, nhưng trong lòng anh vẫn luôn dành một góc mềm yếu luyến tiếc cô bé này. Năm đó, khi anh sắp tốt nghiệp, với tư cách là chi hội trưởng đi đón tân sinh viên, anh đã ngay lập tức bị hớp hồn bởi cô gái ngọt ngào, xinh đẹp có nụ cười toả nắng rạng rỡ như mặt trời này. Mặc dù lúc đó anh đang trong giai đoạn thực tập ngoài trường căng thẳng, việc học và công việc vô cùng bận rộn, áp lực, nhưng anh vẫn bất chấp tất cả, dùng toàn lực để theo đuổi Trình Nặc cho bằng được.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận