Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: CĂN NHÀ TRONG NÚI SÂU
Trình Nặc mỉm cười dịu dàng xoa đầu cô bé, cố gắng tạo thiện cảm. Lúc này lão Lý đã nhanh tay nhấc chiếc vali nặng trịch của cô đặt lên chiếc xe gỗ cút kít. Trình Nặc hơi kinh ngạc, vội vàng hỏi:
“Chú Lý, chúng ta… sẽ ngồi xe này để đi về đó sao?”
Lão Lý là một nông dân thuần phác điển hình, tính tình xởi lởi, nhiệt tình cười lớn, giọng oang oang:
“Cô Trình chắc không biết đâu, làng Bạc Châu chúng ta nằm ở nơi hẻo lánh nhất, cách xa thị trấn nhất. Ở đó đường xá hiểm trở, chưa từng có xe cơ giới nào vào được tận nơi đâu. Nếu có xe ôm chịu chở đến thì họ cũng đòi mức giá trên trời, chú phải tính toán chi phí khứ hồi cho họ, tốn kém lắm. Vậy nên dân làng ai mà nguyện ý bỏ tiền ra ngồi xe chứ? Chịu khó đi bộ nhiều thêm vài bước cũng không phải vấn đề gì lớn đâu, coi như tập thể dục thôi.”
Ông xổ một tràng dài rất nhiều thông tin, đột nhiên nghĩ đến việc Trình Nặc là gái thành phố, có lẽ không quen với phương thức di chuyển thô sơ này, liền cười trấn an:
“Cô Trình không cần lo lắng đâu. Nếu lát nữa đi mệt quá không đi được thì cứ ngồi lên xe gỗ này, chú sẽ làm trâu kéo cháu về. Sức chú lớn lắm, ngày thường có thể dễ dàng gánh một hai trăm cân gạo đi phăm phăm ấy chứ.”
Chú ấy nói nhanh lại nói nhiều, tiếng địa phương đặc sệt nên Trình Nặc không hiểu hết được từng từ. Cô chỉ có thể hiểu đại khái là đường về làng rất khó khăn và cô phải hoàn toàn dựa vào hai chân của mình để lết về.
Trình Nặc từ trước đến nay không có bao nhiêu tự tin vào thể lực yếu ớt của mình. Khi ở trường đại học, nếu có thể trốn không tham gia hoạt động thể thao hay chạy bộ thì cô sẽ không bao giờ tham gia. Bây giờ lại bị bắt đi bộ đường núi sáu bảy cây số giữa mùa hè nóng bức như thiêu như đốt thế này, cô cảm giác như lớp da mỏng manh của mình sắp bị xé toạc ra vì nắng…
Lúc đầu, vì sĩ diện, cô còn lễ phép từ chối lời đề nghị cô lên xe gỗ ngồi để lão Lý kéo. Nhưng sau gần hai giờ đồng hồ đi đi dừng dừng, chân cô phồng rộp, cô không thể chịu đựng được nữa, đành vứt bỏ liêm sỉ mà leo lên xe ngồi không chút do dự.
Nhưng ngồi trên đó chưa đầy năm phút, cô lại cảm thấy xấu hổ vô cùng. Cô thực sự không thể chịu nổi cảnh một người chú trạc tuổi cha mình phải còng lưng kéo cô đi như kéo hàng, đi theo bên cạnh còn có bé gái nhỏ xíu chưa đủ 10 tuổi đang lầm lũi bước.
Thế là nhóm ba người cứ đi một đoạn lại nghỉ một đoạn, vất vả vật lộn suốt 5 tiếng đồng hồ mới lết xác đến được Bạc Châu – một ngôi làng hẻo lánh, biệt lập đến mức thậm chí không thể tìm thấy trên bản đồ vệ tinh của Google.
Phải công nhận phong cảnh dọc đường đi vô cùng đẹp và hùng vĩ. Càng đi vào nơi hoang sơ hẻo lánh thì cây cối càng xanh tươi rậm rạp, trải dài miên man trên các sườn núi. Chỉ cần liếc mắt nhìn là thấy một biển trời xanh lục mát mắt. Nhưng lúc này cô đi đến run rẩy cả hai chân, toàn thân rã rời, cô đã mỏi mệt lắm rồi, làm sao còn có tâm tình phong nhã để ngắm nhìn khung cảnh thiên nhiên này nữa.
Trình Nặc gần như quên mất mình đã đến nhà Hứa Đồng Nhạc như thế nào vì quá kiệt sức. Cô chỉ nhớ mang máng có một người phụ nữ gầy gò, lưng hơi khom, mỉm cười hiền hậu đi tới chào đón họ, đỡ lấy vali và đưa cô đến một căn phòng nhỏ ở trong sân.
Sau khi hỏi rõ căn phòng này là để dành cho cô ở tạm, cô không còn sức để ý đến lễ nghi phép tắc gì nữa mà ngã vật xuống giường, chìm ngay vào giấc ngủ sâu không mộng mị.
Khi cô tỉnh dậy thì trời bên ngoài đã tối đen như mực. Cô ngủ không ngon giấc lắm. Giường quá rộng và cứng, muỗi vo ve quá nhiều, thời tiết lại quá oi bức. Tuy cô rất mệt nên ngủ sâu nhưng khi dậy không thấy dễ chịu chút nào. Cô ngồi dậy, lưng đau ê ẩm, đầu cũng choáng váng, hoàn toàn không còn chút sức lực nào để đi tham quan hay chào hỏi chủ nhà nữa.
Ngồi ngây người một lúc trên giường, cơn buồn ngủ lại ập tới, cô lại ngả lưng ngủ thiếp đi.
Trình Nặc ngủ liền một mạch đến tận chiều ngày hôm sau mới tỉnh hẳn. Lúc này cô đã ngủ đủ giấc nên thấy thoải mái hơn rất nhiều, nhưng khi tỉnh dậy cổ họng lại khô khốc, khàn giọng, cơn nhức mỏi toàn thân do đi bộ đường dài cũng chưa tan hết.
Cô ngây người ngồi bên mép giường một lúc, hít thở sâu để bản thân hoàn toàn tỉnh táo rồi mới từ từ đứng dậy mở cửa gỗ bước ra ngoài.
Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được không khí nông thôn chân thật đến trần trụi như thế này. Không, đây thậm chí còn không được xem là nông thôn theo khái niệm của cô. Trong lòng cô, nông thôn chỉ là kém phát triển hơn thành phố nơi cô ở một chút thôi, nhưng dù sao cũng đã được hiện đại hóa, điện đường trường trạm cái gì cũng sẽ có đủ.
Nhưng khung cảnh hoang sơ trước mặt lại đập tan suy nghĩ đó. Không quá lời khi miêu tả nơi này như một khu rừng nguyên sinh chưa được khai phá. Bước ra khỏi phòng, đập vào mắt là những ngọn núi xanh tươi trùng điệp vây quanh, con đường đất lầy lội nhỏ xíu như ruột dê trải dài ngoằn ngoèo trong núi. Cho dù có xe ô tô cũng không thể nào chạy vào được địa hình này. Mỗi nhà dân nằm rải rác cách nhau gần cả trăm mét, biệt lập và tĩnh lặng. Đây chính là làng Bạc Châu.
Cô đứng giữa sân đất nện, quan sát cảnh vật lạ lẫm bên ngoài, bỗng giật mình thon thót vì tiếng chuông leng keng vang lên ngay sau lưng.
Cô quay phắt lại và nhìn thấy một cảnh tượng khiến cô sững sờ. Một người đàn ông gầy gò, da ngăm đen đang đi về phía cô… không, anh ta đang đi bằng hai tay chống xuống đất, đôi chân teo tóp lết theo sau.
Người đàn ông tàn tật hình như cũng nhìn thấy cô. Vừa chạm mắt nhau, đầu anh ta hơi cúi xuống vẻ e ngại, không nói một lời nào mà lẳng lặng lết qua người cô, đi về phía nhà kho cạnh sân phơi.
Cô quay đầu nhìn theo hướng khác, thấy một thiếu niên cao gầy, nước da màu đồng hun nắng, tay đang cầm dây thừng kéo hai con bò mộng to lớn đi vào.
Có vẻ cậu ấy cũng nhìn thấy sự hiện diện của người lạ là cô. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, đầu cậu hơi cúi xuống, né tránh, không nói một lời nào, lẳng lặng kéo bò về chuồng ở cái sân bên cạnh.
Hứa Đồng Nhạc theo sau bước nhanh đến. Thấy cô đang đứng ngơ ngác giữa sân, cô bé ngượng ngùng lí nhí gọi: “Cô giáo Trình.”
Lúc này, nữ chủ nhà, bà Vương Quế Chi cũng nghe thấy tiếng động. Đầu tiên bà chạy ra chuồng bò phụ con trai sắp xếp gia súc, không bao lâu sau lại đi ra cùng với thiếu niên da ngăm gầy gò mà cô vừa mới gặp thoáng qua.
“Cô giáo Trình, cháu dậy rồi sao? Tối qua thím nghĩ cháu đi đường xa bị say nắng mệt quá nên không nỡ gọi cháu dậy ăn cơm, muốn để cháu ngủ nhiều hơn cho lại sức. Bây giờ cháu có đói bụng không? Thím chưng cho cháu cái trứng gà để cháu ăn lót dạ trước cho ấm bụng nha?”
Thím ấy vẫn nhiệt tình, xởi lởi như hôm qua, miệng nói liên tục và cười thân thiện với cô. Nhưng thím ấy nói giọng địa phương đặc sệt nên cô nghe câu được câu mất, nhưng nhìn cử chỉ thì có lẽ ý là muốn mời cô ăn trứng gà.
Cô cười đáp lại một cách ngại ngùng, rồi quay sang nhìn Hứa Đồng Nhạc bên cạnh cầu cứu.
Cô bé tuy vẫn hơi nhút nhát nhưng biết lúc này chỉ có em mới đảm nhiệm được vai trò “phiên dịch viên”, nên em rụt rè giới thiệu với Trình Nặc:
“Cô giáo Trình, đây là mẹ em. Còn đây là anh trai em. Hôm qua lúc cô đến đây, anh ấy đã đi ngủ sớm rồi. Chiều nay anh ấy lại vội đi thu hoạch hạt kê trên nương, lúc về cũng đã hơn 8 giờ tối nên cô chưa kịp gặp mặt ạ.”
Vừa nói cô bé vừa chỉ tay vào thiếu niên cao lớn đang đứng im lặng bên cạnh mẹ.
Lúc này Trình Nặc mới có dịp nhìn rõ diện mạo của thiếu niên đó. Tuy làn da cậu ngăm đen vì sương gió nhưng gương mặt lại đẹp cực kỳ, một vẻ đẹp hoang dại đầy cuốn hút. Nhìn kỹ thì cậu có nét giống Hứa Đồng Nhạc nhưng già dặn và sắc sảo hơn. Các đường nét trên khuôn mặt ấy đều tinh xảo như tượng tạc, xương hàm sắc nét toát lên vẻ đẹp nam tính, mạnh mẽ. Lông mày đen rậm, đôi mắt đen láy trầm lặng, sâu thẳm khiến người ta có cảm giác như bị hút vào mà không thể nhìn thấy đáy. Mái tóc đen hơi dài, lộn xộn bay tán loạn trong gió làm cậu trông giống như một chàng thiếu niên bước ra từ truyện tranh. Tuy nhiên, trên gương mặt ấy vẫn còn vương lại chút dấu vết non nớt của trẻ con, làm giảm đi phần nào khí chất lạnh lùng, xa cách của cậu, cũng làm cô cảm giác tuổi cậu thực sự không lớn lắm.
Cô mỉm cười thân thiện chào thiếu niên ấy:
“Chào cậu, tôi là Trình Nặc. Trình trong ‘Hà Thành’, Nặc trong ‘Lời Hứa’.”
Thiếu niên nghe cô giới thiệu, mặt hơi đỏ lên, cúi đầu tránh ánh mắt cô và trả lời bằng tiếng phổ thông, tuy hơi ngọng nhưng trầm ấm:
“Tôi là Hứa Đồng Chu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận