Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: CƠN NGỨA VÀ SỰ VA CHẠM CẤM KỴ
Ánh mắt hai người vừa chạm nhau, Hứa Đồng Chu như bị điện giật, lập tức lảng tránh. Đồng tử đen láy của cậu đảo đi nơi khác, không dám dừng lại quá lâu trên gương mặt ửng hồng vì nóng bức của cô.
“Đồng Nhạc bảo hôm nay chị không muốn tắm, nhưng em lỡ tay lấy nhiều củi quá, phòng bếp chật chội không có chỗ chứa. Chị… chị có muốn em đun nước cho chị tắm cho vơi bớt củi không ạ?”
Trình Nặc không ngờ cậu đến tận đây chỉ để nài nỉ cô đi tắm. Thật ra, cô đang rất muốn tắm, cả người nhớp nháp mồ hôi, dính dấp khó chịu vô cùng. Nhưng nghĩ đến cảnh cậu phải vất vả xách nước, cô lại định từ chối. Thế nhưng, Hứa Đồng Chu dường như đã hạ quyết tâm, không đợi cô mở miệng đã vội vàng bồi thêm:
“Không phiền đâu ạ, chị chỉ cần ngồi chờ một chút thôi. Nước sôi rồi, em đẩy bồn tắm qua ngay đây.”
Nói xong, cậu quay người bước nhanh ra ngoài như sợ cô đổi ý. Trình Nặc nhìn theo bóng lưng gầy nhưng rắn rỏi của cậu, cũng không nỡ gọi lại. Quả thực, cô đang rất ngứa ngáy. Mồ hôi thấm vào những nốt muỗi đốt sưng đỏ khiến chúng càng trở nên nhức nhối, ngứa ran như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da.
Trong lúc chờ nước, Trình Nặc không chịu nổi nữa, bắt đầu đưa tay gãi. Cô gãi lấy gãi để lên cánh tay, cổ, nhưng khốn khổ thay, có một nốt đốt nằm ngay chính giữa sống lưng, nơi mà tay cô với mãi không tới. Càng cố vặn người, cơn ngứa càng như trêu ngươi, lan tỏa khắp da thịt khiến cô bứt rứt muốn phát điên.
Cực chẳng đã, cô vớ lấy quyển vở bìa cứng, cuộn tròn lại thành một cái ống, luồn tay ra sau lưng, cố gắng dùng mép vở để cọ vào chỗ ngứa.
“Sột soạt… sột soạt…”
Đúng lúc cô đang cong người, ưỡn ngực, tay luồn ra sau lưng với tư thế khá kỳ quặc và gợi cảm thì cánh cửa kẽo kẹt mở ra. Hứa Đồng Chu xách hai thùng nước nóng đi vào.
Thấy tư thế của cô, cậu sững người lại. Chiếc áo phông mỏng manh bị kéo căng, phác họa rõ nét đường cong của bộ ngực đầy đặn và vòng eo thon thả.
Trình Nặc giật mình, mặt đỏ bừng như gấc chín. Cô vội vàng rút tay cầm quyển vở ra, lúng túng giải thích:
“Tôi… lưng tôi có chỗ ngứa quá… tay với không tới được.”
Cô chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ để chui xuống. Sao lại để cậu bắt gặp mình trong bộ dạng thiếu đứng đắn thế này cơ chứ?
Hứa Đồng Chu đặt thùng nước xuống, hơi thở có chút dồn dập. Cậu không rời đi ngay mà bước lại gần cô, giọng trầm khàn:
“Ngứa ở đâu? Để em xem thử.”
Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt chỉ dám dán chặt vào chiếc cổ trắng ngần đang lấm tấm mồ hôi.
Tất nhiên là Trình Nặc từ chối, cô xua tay: “Không sao, tôi ổn mà.”
Nhưng lần này Hứa Đồng Chu trở nên kiên quyết lạ thường. Cậu tiến sát lại, mùi hương nam tính nồng đậm của cậu bao trùm lấy cô:
“Chị không biết đâu, muỗi rừng ở đây độc lắm, nếu gãi trầy xước không xử lý kỹ dễ bị mưng mủ, nhiễm trùng đấy. Để em xem cho.”
Hứa Đồng Chu đứng ngay sát sạt. Lúc này Trình Nặc mới nhận ra chàng trai này cao lớn hơn cô tưởng tượng rất nhiều. Cô cao 1m65, không hề thấp, nhưng đứng trước cậu, đỉnh đầu cô chỉ chạm tới môi cậu. Bóng người cao lớn của cậu phủ lên người cô, tạo ra một áp lực vô hình đầy nam tính.
Cơn ngứa sau lưng lại nhói lên như khiêu khích. Cô không chịu nổi nữa, đành thỏa hiệp, quay lưng lại phía cậu, lí nhí:
“Ở dưới cổ… xích xuống một chút…”
Cô hơi cúi đầu, vén tóc sang một bên để lộ chiếc gáy thon dài trắng muốt. Hứa Đồng Chu nhìn xuống, đập vào mắt là làn da mịn màng như sứ, chiếc cổ cao kiêu hãnh và vành tai ửng hồng. Cổ áo cô không quá rộng, nhưng ở góc độ này, cậu có thể thấy thấp thoáng bờ vai tròn trịa.
Cậu nuốt nước bọt cái “ực”, giọng khàn đặc: “Em… em không nhìn thấy.”
Trình Nặc nghiêng đầu, đưa tay kéo trễ cổ áo phía sau xuống một chút, để lộ thêm một khoảng lưng trần.
“Vẫn… vẫn chưa thấy ạ.” Hứa Đồng Chu bối rối. Cậu đứng quá gần, gần như dán sát vào lưng cô. Mùi hương cơ thể cô, mùi sữa tắm thơm ngọt thoang thoảng xộc thẳng vào mũi cậu, kích thích từng dây thần kinh.
“Thôi bỏ đi, lát nữa tôi tắm xong sẽ tự xử lý.” Trình Nặc bất lực, định quay người lại.
Nhưng bàn tay to lớn, thô ráp của Hứa Đồng Chu bất ngờ đặt lên vai cô, giữ chặt không cho cô quay lại.
“Em… em có thể gãi giúp chị…”
Trong nháy mắt, Trình Nặc cứng đờ người. Dù cơn ngứa đang hành hạ nhưng để một chàng trai lạ sờ vào da thịt mình thế này thì quá sức tưởng tượng. Cô lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng xoay người lại để thoát khỏi sự kìm kẹp.
Ngực Trình Nặc tuy không quá khổ nhưng lại rất đầy đặn, mềm mại. Trong lúc xoay người đột ngột, vì khoảng cách quá gần, bộ ngực mềm mại của cô vô tình quệt mạnh qua lồng ngực rắn chắc của Hứa Đồng Chu.
“Ưm…”
Sự va chạm xác thịt đàn hồi, êm ái đó khiến cả hai chết lặng. Đầu óc Hứa Đồng Chu nổ tung một tiếng “Oanh!”. Cảm giác mềm mại từ bầu ngực cô in hằn lên da thịt cậu, xuyên thấu qua lớp áo mỏng manh.
Cậu như bị điện giật, lập tức bật lùi ra sau, lắp bắp: “Em… em đi xem nước sôi chưa.”
Cậu xoay người vội vã làm việc, cố gắng che giấu phần hạ bộ đang sưng to, đội lên thành một cái lều lớn dưới lớp quần vải thô. Cậu làm mọi việc trong sự hoảng loạn, xách nước, pha nước rồi chạy biến ra khỏi phòng mà không dám quay đầu lại nhìn cô lấy một lần, chỉ kịp với tay đóng cửa giúp cô.
Trình Nặc đứng chôn chân tại chỗ, mặt nóng ran như lửa đốt. Cô tự trấn an mình: “Cậu ấy mới 18 tuổi, trẻ con thôi, chắc không có ý gì đâu… Đừng nghĩ nhiều, đừng nghĩ bậy…”
Cô bước vào bồn tắm với đầu óc trống rỗng. Tắm xong, cô mở cửa. Không lâu sau, Hứa Đồng Chu quay lại dọn dẹp. Cậu cúi gằm mặt, thao tác nhanh gọn rồi xách thùng nước đi ra.
Đến cửa, cậu bỗng dừng bước, như nhớ ra điều gì, quay đầu lại nhìn Trình Nặc đang ngồi chải tóc bên giường. Ánh mắt cậu tối sầm, chứa đựng một loại khát cầu nguyên thủy:
“Chị Trình… sau này cơm và màn thầu nếu ăn không hết thì chị cứ để lại tɾong bát, đừng vứt đi… Em… em sẽ ăn giùm chị…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận