Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: BÀN TAY TỘI LỖI VÀ CÁI TÊN XA LẠ
“Chị ơi…”
Giọng cậu nghẹn lại nơi cổ họng. Cậu không dám nhìn, nhưng cũng không thể rời mắt. Lý trí bảo dừng lại, nhưng đôi tay lại tự chủ động chạm vào chiếc áo lót ướt sũng.
Cái này… cũng ướt hết rồi… Phải cởi ra thôi.
Tay cậu run rẩy vòng ra sau lưng cô gái, mò mẫm tìm cái móc cài. Cậu chưa từng làm việc này bao giờ, ngón tay vụng về loay hoay mãi mới bật được cái lẫy kim loại nhỏ xíu.
“Tách.”
Cảm giác gò bó biến mất, Trình Nặc thở hắt ra một hơi thoải mái, mày giãn ra, cô vô thức cựa quậy, dựa sát hơn vào lồng ngực vững chãi phía sau.
Hứa Đồng Chu đã tháo được móc cài nhưng lại chần chừ không dám kéo chiếc áo xuống. Cậu nhìn bầu ngực trắng nõn đang phập phồng theo nhịp thở, từng đợt sóng cảm xúc đánh ập vào lý trí. Hạ bộ cậu trướng đau, căng cứng như đá.
Bàn tay cậu từ từ trượt theo dây áo, kéo nó tuột xuống khỏi bờ vai thon…
“Hừm…” Cô gái mê man khẽ rên lên một tiếng thỏa mãn khi được giải thoát khỏi sự trói buộc.
Toàn bộ thân trên của cô giờ đây hoàn toàn trần trụi trước mắt cậu. Bộ ngực vun cao, trắng muốt, đỉnh ngực hồng hào, tươi rói như hai quả anh đào chín mọng, khẽ run rẩy theo từng nhịp thở.
Cậu nhìn đến mê mẩn, hồn xiêu phách lạc. Hình ảnh trong bộ phim đen hôm nọ lại ùa về, chồng chéo lên thực tại. Nhưng người phụ nữ trong phim sao có thể so sánh với vẻ đẹp thanh khiết mà gợi tình của người con gái đang nằm trong lòng cậu lúc này.
Trong khi Hứa Đồng Chu đang ngây ngốc, đấu tranh tư tưởng dữ dội thì Trình Nặc đột nhiên cựa mình, vòng tay ôm lấy cánh tay rắn chắc của cậu, nũng nịu dụi đầu vào vai cậu, nỉ non:
“Ưm… Điền Mục… em nhớ anh lắm…”
Cậu sững người. Điền Mục?
Cậu cúi xuống, ghé sát tai nghe kỹ những lời mê sảng của cô giữa tiếng mưa rơi lộp độp. Cô gọi tên người đàn ông khác, nói nhớ hắn ta, nói yêu hắn ta…
Đó là người yêu của cô ở thành phố.
Một cơn ghen tuông vô cớ bùng lên dữ dội trong lòng Hứa Đồng Chu. Cảm giác chua chát, đắng nghét xộc lên mũi khiến cậu cay mắt. Tại sao? Tại sao cô lại nằm trong vòng tay cậu mà gọi tên kẻ khác?
Sự ghen tuông làm mờ lý trí, thổi bùng ngọn lửa tà dục trong lòng chàng trai trẻ. Trong một thoáng kích động, cậu không kiềm chế được nữa, vươn hai bàn tay thô ráp ra, bao trọn lấy hai bầu ngực mềm mại, trắng ngần ấy.
Mềm quá! Mịn quá!
Đại não Hứa Đồng Chu tê liệt vì xúc cảm tuyệt vời nơi lòng bàn tay. Bầu ngực cô nằm gọn trong tay cậu, mềm mại như nước, đàn hồi và ấm nóng. Cậu siết nhẹ, cảm nhận khối thịt tràn qua kẽ tay. Côn thịt bên dưới giật nảy lên, sưng to đau đớn.
Hai ngón tay cậu kẹp lấy đầu nhũ hoa đỏ hồng, vê nhẹ. Nó lập tức phản ứng, cứng lại, dựng đứng lên đầy kiêu hãnh. Cậu thích thú, gia tăng lực tay, xoa nắn, nhào nặn mạnh hơn.
“Đau… nhẹ chút anh…” Trình Nặc nhíu mày, rên rỉ trong cơn mê, cơ thể uốn éo cọ xát vào người cậu.
Hứa Đồng Chu đặt cô nằm xuống giường, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng. Cậu cúi xuống, tiếp tục chơi đùa với bầu ngực cô, tay kia bắt đầu lần mò xuống phía dưới…
Trình Nặc cảm thấy ngực mình tê dại, kích thích, cô hé mắt nhìn lờ mờ. Hứa Đồng Chu sợ bị phát hiện, vội vàng đưa tay che mắt cô lại.
Trình Nặc đang sốt cao, đầu óc mụ mị, cứ ngỡ người yêu mình đang chơi trò tình thú. Cô mỉm cười yếu ớt, nắm lấy bàn tay đang che mắt mình, ưỡn người lên, chủ động dán đôi môi nóng bỏng vào môi người đàn ông.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận