Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vòng Tay Của Người Lạ Và Sự An Ủi Vụng Về
Hứa Đồng Chu quay lại cửa hàng tạp hóa với tâm trạng hân hoan. Hôm nay cậu bán đắt hàng, sạch veo cả gùi đậu và thuốc lá. Cậu còn mua được mấy hộp nhang muỗi loại tốt nhất cho Trình Nặc, và vài chai nước ngọt màu xanh mát lạnh mà cậu đoán cô sẽ thích.
Vừa bước đến cửa, nụ cười trên môi cậu tắt ngấm.
Trong góc tối của cửa hàng, Trình Nặc đang ngồi co ro, hai vai run lên bần bật, tiếng khóc nức nở bị kìm nén phát ra từ cổ họng cô nghe thật thương tâm. Mái tóc dài rũ xuống che khuất khuôn mặt, nhưng cậu vẫn thấy rõ những giọt nước mắt rơi lã chã xuống mu bàn tay trắng xanh của cô.
Tim Hứa Đồng Chu thắt lại. Cậu chưa bao giờ thấy cô yếu đuối và đau khổ đến thế. Cô gái luôn rạng rỡ như ánh mặt trời, giờ đây lại như một bông hoa bị dập nát sau cơn bão.
Cậu rón rén bước lại gần, ngồi xổm xuống trước mặt cô, nhẹ nhàng gọi: “Chị Trình… Em về rồi.”
Trình Nặc giật mình ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô sưng húp, đỏ hoe, khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Nhìn thấy Hứa Đồng Chu, cô vội vàng quệt nước mắt, cố gượng cười nhưng nụ cười ấy còn méo mó hơn cả tiếng khóc.
“Em về rồi à… Chị không sao đâu.”
Hứa Đồng Chu nhìn cô chăm chú, ánh mắt đen láy chứa đầy sự lo lắng và đau xót. Cậu không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng cậu biết chắc chắn cô đang rất đau lòng.
“Chị uống nước đi.” Cậu bật nắp chai trà xanh mát lạnh, đưa tận tay cho cô. “Uống cho hạ hỏa.”
Trình Nặc cầm chai nước, ngây ngốc nhìn cậu. Sự quan tâm mộc mạc, chân thành của chàng trai quê mùa này trái ngược hoàn toàn với sự giả dối hào nhoáng của gã bạn trai thành phố kia. Cô cảm thấy sống mũi cay cay, nước mắt lại chực trào ra.
“Cảm ơn em…” Cô lí nhí nói, uống một ngụm nước ngọt lịm nhưng trong lòng lại đắng ngắt.
“Chị muốn về chưa? Hay ngồi nghỉ thêm chút nữa?” Hứa Đồng Chu không dám hỏi tại sao cô khóc, chỉ ân cần chăm sóc cô theo cách của riêng mình.
“Về thôi.” Trình Nặc đứng dậy, đôi chân lảo đảo như muốn ngã.
Hứa Đồng Chu vội vàng đỡ lấy cô. Cậu thu dọn đồ đạc, trả tiền sạc điện thoại rồi dìu cô bước ra khỏi cửa hàng.
Trên đường về, Trình Nặc như người mất hồn. Cô đi như một cái xác không hồn, chân bước theo quán tính, đầu óc quay cuồng với những hình ảnh phản bội của Điền Mục.
Hứa Đồng Chu đi bên cạnh, chốc chốc lại liếc nhìn cô. Cậu muốn an ủi cô, muốn làm gì đó để cô vui lên, nhưng cậu vốn vụng về ăn nói, chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Đến một đoạn đường mòn ven suối, Trình Nặc bỗng nhiên dừng lại. Cô nhìn dòng nước chảy xiết, rồi bất ngờ ngồi thụp xuống vệ cỏ, ôm mặt khóc òa lên. Tiếng khóc xé lòng, chứa đựng bao nhiêu uất ức, tủi hờn dồn nén bấy lâu nay.
Hứa Đồng Chu hoảng hốt, vứt cả gùi hàng xuống đất, chạy lại bên cô. “Chị Trình! Chị sao thế? Ai bắt nạt chị à? Chị nói cho em biết đi, em sẽ đi đánh nó!”
Trình Nặc không trả lời, chỉ lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt vẫn tuôn rơi như mưa. Cô nhào tới, ôm chầm lấy Hứa Đồng Chu, vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của cậu mà khóc.
Hứa Đồng Chu cứng đờ người. Cơ thể mềm mại, thơm tho của cô đang áp sát vào người cậu, cánh tay cô siết chặt lấy eo cậu. Cậu cảm nhận được hơi ấm, được nhịp tim loạn nhịp và cả những giọt nước mắt nóng hổi của cô thấm ướt áo mình.
Cậu lúng túng, hai tay giơ lên không trung, không biết nên làm gì. Nhưng rồi, bản năng của một người đàn ông trỗi dậy. Cậu từ từ hạ tay xuống, rụt rè ôm lấy bờ vai gầy guộc của cô, nhẹ nhàng vỗ về.
“Đừng khóc nữa… Có em ở đây rồi.” Giọng cậu trầm ấm, vang lên trên đỉnh đầu cô.
Giữa núi rừng hoang vắng, hai con người, một đau khổ tột cùng, một si mê thầm lặng, cứ thế ôm nhau dưới ánh nắng chiều tà. Hứa Đồng Chu không biết nỗi đau của cô là gì, nhưng cậu nguyện làm bờ vai cho cô dựa vào, làm nơi trút bỏ mọi muộn phiền của cô.
Và trong khoảnh khắc ấy, một thứ tình cảm mãnh liệt, vượt qua cả sự ngưỡng mộ đơn thuần, bắt đầu nhen nhóm và bùng cháy trong trái tim chàng trai trẻ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận