Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cơn bão tình qua đi, cả hai đều đã thỏa mãn, nằm vật ra giường thở dốc. Trình Nặc nằm trọn trong vòng tay rắn chắc của cậu, gương mặt ửng hồng, ánh mắt mơ màng nhưng không có vẻ gì là mệt mỏi quá độ. Họ cứ nằm ôm nhau như thế hồi lâu.
Hứa Đồng Chu vẫn cảm thấy hơi tủi thân vì bị cô thúc giục bắn ra ngoài, cảm giác như mình bị ghét bỏ, bị đề phòng. Nhưng cậu không dám nói ra, chỉ có thể nuốt nỗi buồn vào trong lòng, cằm cọ nhẹ lên đỉnh đầu cô.
Trình Nặc lại không để ý đến tâm trạng của cậu, vô tư trò chuyện, hỏi han cậu đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Hỏi cậu về công việc ở công trường, về dự định ăn Tết sắp tới.
Sau khi trả lời từng câu hỏi của cô một cách ngoan ngoãn, Hứa Đồng Chu lại bắt đầu dở thói làm nũng. Cậu quấn lấy Trình Nặc, dụi đầu vào cổ cô, bắt cô phải thề thốt, đảm bảo rằng sau kỳ nghỉ đông cô nhất định sẽ quay lại đây, và tuyệt đối không được quên cậu.
Chị là cá lớn vẫy vùng ngoài biển khơi, còn cậu chỉ là con ếch ngồi đáy giếng chưa từng bước ra khỏi miệng giếng chật hẹp. Cậu thực sự không có chút lòng tin nào có thể giữ chân được chị. Cậu sợ chị sẽ quên mình, sẽ chán mình… Huống chi chị cũng đã từng yêu người khác sâu đậm như vậy. Cậu cực kỳ sợ hãi, một khi chị rời đi, chị sẽ không bao giờ quay đầu lại nhìn cậu lấy một lần.
Trình Nặc không nhịn được bật cười khúc khích, đưa tay véo má cậu: “Em yên tâm đi, cái đồ ngốc này. Việc đi tình nguyện này đâu phải chuyện đùa, muốn đi là đi, muốn nghỉ là nghỉ đâu. Để được duyệt hồ sơ đi dạy ở vùng cao, chị phải trải qua bao nhiêu vòng xét duyệt, ký bao nhiêu cam kết đấy. Chị chắc chắn sẽ quay lại mà, em đừng lo bò trắng răng nữa.”
Cô an ủi thiếu niên bằng giọng điệu chắc nịch. Lúc này, cô hoàn toàn không có ý định phá vỡ kế hoạch đã định. Cô vẫn muốn hoàn thành nốt nửa năm tình nguyện còn lại.
“Còn em đó, sang năm là 20 tuổi đầu rồi. Em có nghĩ đến sau này mình sẽ làm gì chưa? Hay cứ định đi theo mấy cái công trình nay đây mai đó, bán sức lao động mãi thế này?”
Chuyện cô có thể giúp Hứa Đồng Chu cũng không nhiều lắm. Ngoài sự động viên về mặt tinh thần, cho cậu chút tiền tiêu vặt, cô cũng không có sự giúp đỡ thực chất nào về sự nghiệp cho cậu cả.
Mặc dù cô từng thoáng nghĩ đến việc đưa cậu đến Giang Nam phát triển, nhưng sau khi tỉnh táo lại, cô nhận ra ý nghĩ đó thật viển vông. Chàng trai này không có lý do gì để đi theo cô, cô cũng không biết lấy tư cách gì để dẫn cậu ra ngoài. Bạn trai ư? Chắc chắn ba mẹ cô sẽ phản đối kịch liệt. Người làm ư? Cậu có chịu không?
Vì vậy, mọi việc vẫn phải dựa vào sự nỗ lực của chính cậu thôi.
Hứa Đồng Chu nghe cô nói xong thì trầm mặc. Cậu biết công việc ở công trường vất vả, nguy hiểm mà thu nhập chẳng đáng là bao, làm cả năm cũng không tiết kiệm được mấy đồng. Cậu cũng từng nghĩ đến việc nói với Trình Nặc, xin đi theo cô đến thành phố tìm việc làm. Nhưng lòng mặc cảm tự ti và nỗi sợ hãi về thế giới xa lạ bên ngoài đã ngăn cản cậu mở lời. Dù sao thì 19 năm qua, cậu chưa từng nghĩ mình sẽ gặp được một người như Trình Nặc, chưa từng nghĩ mình có thể chạm tay vào giấc mơ xa vời ấy.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận