Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Nặc thừa hiểu gia đình Hứa Quý Quân đang đề phòng mình như phòng giặc. Cô là người lạ duy nhất trong cái thôn khép kín này, lại là con gái thành phố, sự xuất hiện của cô như cái gai trong mắt họ. Họ sợ cô tọc mạch, sợ cô mang chuyện xấu trong nhà đi rêu rao.
Nhưng cô cũng nắm được điểm yếu của họ. Hứa Quý Quân có một đứa em trai tên Hứa Quý Chân, nhỏ hơn Hứa Đồng Chu nhưng lớn hơn Hứa Đồng Nhạc ba tuổi. Nhà nghèo, thằng bé phải bỏ học giữa chừng để về làm ruộng, nghe đâu lúc nghỉ học nó đã khóc hết nước mắt, van xin được đi học tiếp. Trình Nặc chớp lấy cơ hội này như người chết đuối vớ được cọc. Cô nhờ Hứa Đồng Chu đánh tiếng, hỏi xem Hứa Quý Chân có muốn đi học lại không. Cô hứa sẽ kê thêm một cái ghế nhỏ cuối lớp cho cậu dự thính, hoặc những lúc cô dạy kèm cho Đồng Nhạc, cậu có thể qua học ké.
Ban đầu, gia đình Hứa Quý Quân tỏ ra miễn cưỡng, nghi ngờ. Nhưng Trình Nặc kiên trì thuyết phục, cam đoan sẽ không làm ảnh hưởng đến việc đồng áng của Quý Chân, mỗi ngày chỉ cần tranh thủ một hai tiếng để học thêm cái chữ, biết đâu sau này đổi đời. Cuối cùng, họ cũng xuôi lòng.
Nhờ cớ đó, cô tạo được mối quan hệ với gia đình họ Hứa. Nhưng cô vẫn cẩn trọng, không dám manh động. Thỉnh thoảng, khi Hứa Đồng Chu từ công trường về, cô lại nhõng nhẽo, quấn lấy cậu, bắt cậu dẫn sang nhà Hứa Quý Quân chơi. Cậu ngồi nói chuyện với đám đàn ông, còn cô lấy cớ dạy học cho Quý Chân để tìm cách tiếp cận cô gái Hàng Châu kia. Nhưng lần nào cũng vậy, cô ấy bị nhốt kỹ trong buồng tối, cửa đóng then cài, cô không cách nào gặp mặt.
Cô chỉ biết tin tức qua loa rằng sau trận đòn thừa sống thiếu chết lần trước, cô gái ấy phải nằm viện bốn ngày mới được về. Tuy bây giờ Hứa Quý Quân vẫn đánh đập, nhưng đã nương tay hơn, không dám đánh đến mức nguy hiểm tính mạng nữa vì sợ mất cả chì lẫn chài.
Hứa Đồng Chu và Hứa Quý Quân có họ hàng xa, tính ra cậu còn là vai chú của hắn, nên việc qua lại cũng dễ dàng hơn. Dựa vào điểm này, Trình Nặc ra sức xúi giục, ép buộc Hứa Đồng Chu phải đi dò la tin tức cho mình. Cậu miễn cưỡng, không muốn dây dưa vào rắc rối, thế là Trình Nặc giở thói lạnh lùng. Ban đêm, cô cấm vận, không cho cậu chạm vào người, quay lưng ngủ, mặc kệ cậu trằn trọc, bức bối bên cạnh.
Hứa Đồng Chu đang tuổi trai tráng, lại mới nếm mùi vị xác thịt, làm sao chịu nổi sự ghẻ lạnh của người thương. Sau vài lần bị cự tuyệt, cậu đành xuống nước, căng da đầu hỏi cô rốt cuộc muốn làm gì.
Đầu óc Trình Nặc xoay chuyển liên tục. Cô biết, muốn đưa một người sống sờ sờ thoát khỏi cái lồng sắt giữa rừng núi trùng điệp này, một mình cô không thể làm nổi. Cô cần một người địa phương thông thuộc địa hình dẫn đường. Và người đó không ai khác chính là Hứa Đồng Chu. Cô quyết định nói toạc kế hoạch của mình ra, ép cậu phải cùng cô xuống nước. Cậu không giúp cũng phải giúp.
Nhưng khi nghe xong kế hoạch táo bạo ấy, Hứa Đồng Chu chỉ cúi gằm mặt, im lặng như tượng đá. Trình Nặc thấy bộ dạng hèn nhát đó thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Cô đẩy mạnh vai cậu, gắt gỏng đuổi cậu đi, bảo đừng bao giờ đến gặp cô nữa.
Hứa Đồng Chu bị đẩy loạng choạng, đứng vững lại rồi mới lí nhí nói: “Em đã nói với Hứa Quý Quân rồi, bảo hắn sau này đừng đánh người nữa, đối xử với cô ấy tốt một chút. Chị đừng xen vào chuyện này nữa được không?”
Trình Nặc nghe mà cười ra nước mắt, sự phẫn nộ trào dâng: “Cậu nói cái gì? Không đánh là đối xử tốt sao? Cậu có bao giờ tự hỏi cô ấy có muốn ở lại cái địa ngục này không? Tại sao hắn đánh cô ấy, cậu thừa biết lý do mà! Chắc chắn là cô ấy muốn chạy trốn nên mới bị bắt lại đánh đập! Nếu cô ấy tự nguyện, thì việc gì phải liều mạng để bị đánh gần chết như vậy? Hứa Đồng Chu, tôi thật sự quá thất vọng về cậu! Cậu không hiểu pháp luật hay là biết sai mà vẫn cố tình bao che?”
Cô chất vấn, giọng điệu gay gắt, dồn cậu vào chân tường. Hứa Đồng Chu vẫn cúi đầu, không dám phản bác nửa lời. Cậu đâu phải kẻ buôn người, nhưng lại đang đứng đây chịu trận thay cho cả cái làng này.
Trình Nặc vẫn chưa hả giận, tiếp tục mắng: “Cậu nói đi, cậu muốn tôi cũng trơ mắt nhìn như cậu sao? Hứa Đồng Chu, cậu có còn lương tâm không? Hôm đó cậu cũng nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết kia mà? Cậu không thấy lạnh sống lưng sao? Cậu không thấy nhục nhã thay cho cái thôn này sao?”
Cô nheo mắt, nhìn chằm chằm vào chàng trai cao lớn đang co rúm lại trước mặt mình. Dù cậu cao hơn cô cả cái đầu, nhưng lúc này, khí thế của cô đã đè bẹp cậu hoàn toàn. Sự tự ti cố hữu của một kẻ xuất thân bần hàn lại trỗi dậy, khiến cậu không dám ngẩng mặt lên nhìn vào đôi mắt phán xét của cô gái thành phố.
Trình Nặc bước từng bước tới gần, ép Hứa Đồng Chu phải lùi lại. “Chị…” Cậu khẽ gọi, giọng run rẩy, hy vọng cô đừng ép cậu nữa.
Nhưng Trình Nặc không buông tha. Cô áp sát vào lồng ngực rắn chắc của cậu, kiễng chân lên, ép cậu phải cúi xuống nhìn mình. “Hứa Đồng Chu, trả lời tôi thật lòng. Có phải cậu… rất thích tôi không?”
Câu hỏi đột ngột khiến Hứa Đồng Chu sững sờ. “Trả lời tôi đi! Cậu thích tôi đúng không?” Cô gặng hỏi, ánh mắt xoáy sâu vào tâm can cậu.
“Dạ…” Cậu không dám phủ nhận, chỉ biết lí nhí thừa nhận, giọng nghẹn ngào như sắp khóc.
Trình Nặc nhìn sâu vào đôi mắt đen láy, hoang dại nhưng đầy si mê của cậu. Cô biết mình đang đánh cược, đang dùng tình cảm của cậu để đạt mục đích, nhưng cô không còn cách nào khác. “Cậu thích tôi, tôi cũng thích cậu… Tôi cần cậu giúp tôi. Cậu giúp tôi đi, cũng là giúp cô gái đáng thương kia. Cô ấy không tự nguyện, cô ấy đang sống không bằng chết…”
Nói đoạn, cô kiễng chân cao hơn, đôi môi mềm mại, thơm ngát dán nhẹ lên đôi môi khô khốc, đang run rẩy của Hứa Đồng Chu. Hơi thở ấm nóng của cô phả vào gò má cậu, như một liều thuốc mê, gãi đúng vào chỗ ngứa ngáy nhất trong tâm can, khiến lý trí của cậu tan biến sạch sẽ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận