Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Nặc và Lý Huyên bắt chuyến xe sớm nhất để trở về Hàng Châu. Suốt dọc đường, Trình Nặc nắm chặt điện thoại, lòng như lửa đốt. Cô muốn gọi cho Hứa Đồng Chu, muốn biết cậu có an toàn không, nhưng điện thoại không có sóng, và cô cũng không dám gọi vào số máy bàn ở ủy ban thôn.
Vừa đặt chân xuống sân bay Hàng Châu, cô đã thấy cha mẹ mình đứng đợi sẵn. Không khí gia đình vốn ấm áp giờ đây lại bao trùm bởi sự căng thẳng và nghiêm trọng.
Lý Huyên được gia đình đón về trong nước mắt và sự vỡ òa. Câu chuyện về cuộc giải cứu ly kỳ của cô gái trẻ nhanh chóng lan truyền, thu hút sự chú ý của giới truyền thông và cả lực lượng cảnh sát.
Trình Nặc bị cuốn vào vòng xoáy của những cuộc thẩm vấn, lấy lời khai. Cô trở thành “người hùng” bất đắc dĩ. Nhưng trong lòng cô chỉ có hình bóng của chàng thiếu niên ở thôn Bạc Châu.
Trên đường về nhà, Trình Nặc ngồi trong chiếc xe sang trọng của cha, khuôn mặt lạnh tanh.
“Ba, tại sao lại có đài truyền hình đến?” Cô hỏi, giọng kìm nén sự tức giận. “Chuyện này cần phải giữ bí mật để đảm bảo an toàn cho những người ở đó, ba không biết sao?”
Trình Trường An, cha cô, một doanh nhân cáo già trên thương trường, điềm nhiên trả lời: “Nặc Nặc, con còn trẻ quá. Đây là một vụ án lớn, phá được nó là công lao rất lớn của bên cảnh sát. Còn con, con là nhân chứng quan trọng, là người hùng. Ba chỉ đang giúp con và gia đình ta có thêm chút uy tín thôi.”
“Uy tín?” Trình Nặc cười nhạt, chua xót. “Ba dùng mạng sống và sự an nguy của người khác để đổi lấy uy tín cho mình sao?”
“Con đừng nói bậy.” Trình Trường An nghiêm giọng. “Ba làm tất cả là vì tốt cho con. Con nghĩ xem, nếu chuyện này chìm xuồng, liệu những kẻ buôn người kia có để yên cho con không? Chỉ có làm lớn chuyện lên, công khai mọi thứ, bọn chúng mới không dám động đến con.”
Trình Nặc im lặng, quay mặt nhìn ra cửa sổ. Cô biết mình không thể cãi lại lý lẽ của cha. Nhưng cô lo lắng cho Hứa Đồng Chu. Nếu chuyện này ầm ĩ lên, cả thôn Bạc Châu sẽ biết cậu là người tiếp tay. Cậu sẽ sống sao đây?
Về đến cổng khu biệt thự cao cấp, xe vừa dừng lại thì một bóng người đàn ông lao ra chặn đầu xe.
Là Điền Mục.
Trình Nặc nhíu mày, bước xuống xe. “Anh đến đây làm gì?”
Điền Mục nhìn cô với ánh mắt van lơn, hối lỗi: “Nặc Nặc, anh nghe nói em đã về. Anh lo lắng cho em quá. Em có sao không?”
“Tôi không sao. Anh về đi.” Trình Nặc lạnh lùng xua tay.
“Nặc Nặc, tha thứ cho anh đi.” Điền Mục nắm lấy tay cô, nài nỉ. “Anh biết anh sai rồi. Chuyện với cô ta chỉ là vui chơi qua đường thôi. Người anh yêu nhất vẫn là em. Chúng ta quay lại được không? Anh hứa sẽ bù đắp cho em.”
Trình Nặc nhìn người đàn ông trước mặt, người mà cô từng yêu thương suốt ba năm trời, giờ đây chỉ thấy ghê tởm và thương hại.
“Điền Mục, anh nghe cho rõ đây.” Cô gạt tay hắn ra, giọng đanh thép. “Niềm tin là thứ một khi đã mất đi thì không bao giờ lấy lại được. Giây phút anh lên giường với người khác, chúng ta đã kết thúc rồi. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Cô quay lưng bước vào nhà, bỏ mặc Điền Mục đứng chôn chân tại chỗ. Trái tim cô giờ đây đã có hình bóng khác, một hình bóng mộc mạc, chân thành, sẵn sàng hy sinh tất cả vì cô, chứ không phải kẻ bội bạc hào nhoáng này.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận